Nhìn lại bảng chi tiêu, có những khoản từng được xem là “bình thường”, thậm chí “xứng đáng”, nhưng hoá ra hoàn toàn có thể bỏ – mà cuộc sống vẫn ổn, thậm chí dễ thở hơn.
Một bài chia sẻ từng thu hút hàng chục triệu lượt xem trên mạng xã hội đã tổng hợp lại những khoản chi mà người từng trải khuyên nên dừng lại sau tuổi 40. Không phải để sống khổ, mà để tiêu tiền tỉnh táo hơn.
1. Những khoản chi “để giữ thể diện”
Sau 40 tuổi, bạn sẽ hiểu:
Mời đồng nghiệp ăn uống khi nghỉ việc
Cố mua xe quá khả năng
Chi tiền chỉ để “không thua kém ai”
→ Đây là nhóm chi tiêu nguy hiểm nhất, vì bạn không mua giá trị thật, mà mua cảm giác tạm thời.

2. Đồ dùng đắt tiền nhưng dùng không hết
Điện thoại cao cấp nhất
- TV màn hình khổng lồ
- Máy làm bánh, lò nướng, máy ép… mua vì “lúc đó thấy cần”
- Nước hoa, mỹ phẩm size đại
- Quần áo trái mùa tích trữ
Sau vài năm, bạn sẽ nhận ra: phiên bản vừa đủ dùng mới là lựa chọn thông minh nhất.
3. Những thói quen “rút tiền mỗi ngày mà không để ý”
- Gọi đồ ăn thường xuyên
- Trà sữa, cà phê mua theo thói quen
- Mua thêm đồ chỉ để đủ đơn freeship
- Mua túi nilon, đồ dùng một lần
Một khoản nhỏ mỗi ngày = một lỗ thủng lớn mỗi năm.

4. Những khoản chi “nuôi mệt hơn nuôi vui”
- Thú cưng khi chưa sẵn sàng tài chính và thời gian
- Tụ tập xã giao vô bổ
- Cho vay tiền để “giữ quan hệ”
Sau 40 tuổi, người ta bắt đầu chọn bình yên thay vì đông vui – và ví tiền cũng nhờ đó mà nhẹ gánh hơn.
5. Trang trí, mua sắm khiến nhà… bừa hơn
- Đồ decor theo trend
- Thú nhồi bông, vật lưu niệm
- Nội thất cồng kềnh, phô trương
Càng nhiều đồ, việc nhà càng nhiều – chi phí dọn dẹp, bảo quản cũng tăng theo.
6. Những khoản “tiết kiệm sai cách”
- Mua đồ gia dụng rẻ, nhanh hỏng
- Mua thực phẩm cũ chỉ vì rẻ
- Mua sản phẩm thay thế kém chất lượng
Tiết kiệm đúng không phải là mua rẻ – mà là mua ít, mua bền, mua đúng.
Một cách nhìn lại tiền rất đáng suy ngẫm

- Một cuốc taxi = tiền xe buýt cả tháng
- Một ly cà phê 40.000đ = một bữa sáng đủ chất
- Một chiếc điện thoại cao cấp = cả bộ đồ điện gia dụng cơ bản
Khi đổi tiền thành đơn vị “cuộc sống”, bạn sẽ cân nhắc kỹ hơn trước mỗi lần rút ví.
Hiểu tiền để không bị tiền dắt mũi
- Lương 8 triệu/tháng = chưa tới 100 triệu/năm
- Tiết kiệm 30.000đ/ngày = hơn 10 triệu/năm
- Tiết kiệm 300.000đ/ngày = hơn 100 triệu/năm
Không phải ai cũng cần giàu, nhưng ai cũng cần đủ tỉnh táo để không tiêu quá tay.
Sau tuổi 40, điều quan trọng nhất không phải “cắt hết” mà là “chọn đúng”
- Sống trong khả năng của mình
- Không mua vì khuyến mãi
- Tránh mua sắm bốc đồng, đặc biệt khi xem livestream
- Ưu tiên chất lượng thay vì số lượng
Bên cạnh vật chất, hãy đầu tư cho sức khoẻ và tinh thần. Tiêu tiền không sai. Tiêu tiền mà không biết mình đang đánh đổi điều gì mới là vấn đề.
Bài cùng chuyên mục
Mẹ 3 con Nhã Phương nổi cơ bụng sau sinh chỉ 14 ngày: Ai thấy cũng nhớ tới thực đơn giảm cân kinh điển của cô, giảm 4-7kg nếu nghiêm túc làm theo
Từ nay đến Tết, chị em làm theo chắc chắn dáng đẹp thêm vài phần.
Sau tuổi 40, tôi mới nhận ra: Có những khoản tiền hoàn toàn không cần phải chi - càng chi càng nghèo
Ở tuổi 40 trở đi, rất nhiều người có cùng một cảm giác: tiền không hẳn kiếm ít hơn, nhưng tiêu thì chẳng nhẹ đi chút nào.
Cả gia đình mắc ung thư tụy: Những sai lầm trong ăn uống cần tránh ngay
Những sai lầm như thế này, bạn có đang mắc phải không?
Gà Tết ngon: 7 Giống gà đặc biệt không thể bỏ qua cho mâm cỗ năm 2026
Con gà luộc ngậm hoa hồng, da vàng óng ả chính là "linh hồn" của mâm cỗ Tết, tượng trưng cho sự khởi đầu suôn sẻ và sung túc. Vậy chọn giống nào để vừa đẹp mã khi cúng, vừa ngọt thịt khi ăn? Cùng điểm danh top 7 "ứng cử viên" sáng giá nhất để Tết này mâm cơm nhà bạn thêm phần trọn vẹn nhé!
Một cuộc sống kỷ luật tốt đến mức nào? Nhìn căn hộ của gia đình 3 người này chỉ muốn về dọn lại nhà ngay
Trong thế giới nội thất nhà ở, người ta thường nói nhiều đến chủ nghĩa tối giản hay chủ nghĩa tối đa. Nhưng sống lâu trong một không gian, người ta mới nhận ra: phong cách lý tưởng nhất không nằm ở trào lưu, mà nằm ở mức độ phù hợp với nhịp sống của gia đình.
Cứ mỗi dịp Tết, nhìn mẹ chồng tự chuốc khổ, tôi chợt nghĩ vì sao những người mẹ lại tự coi thường bản thân vậy?
Cái cảm giác “tự chuốc khổ” ấy, rốt cuộc đến từ đâu?