Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng thực ra đây là bước tiếp theo – và cũng là bước khó nhất – của lối sống tối giản.
Sau 450 ngày theo đuổi tối giản, nhà tôi ít đồ đến mức người lớn trong gia đình bắt đầu… lo lắng. Và từ đó, một quy tắc mới được đặt ra, đơn giản nhưng tuyệt đối: Nếu không phải thứ thiết yếu: không mua. Nếu đã có sẵn: dùng cho hết trước.
Quy tắc này không chỉ thay đổi cách sống, mà còn đảo chiều hoàn toàn thói quen chi tiêu của tôi.
Khi “dọn xong rồi” mới nhận ra mình vẫn tiêu tiền sai cách

Ban đầu, tôi đến với tối giản vì… mê ảnh nhà cửa gọn gàng trên mạng. Cảm giác sạch sẽ, thoáng đãng thật dễ chịu. 300 ngày đầu, tôi dọn nhà không ngừng:
- Ba thùng quần áo chưa từng mặc hoặc không còn vừa
- Mỹ phẩm, đồ skincare trùng công dụng
- Dụng cụ bếp mua vì “có vẻ cần”
- Sách báo, tạp chí tích trữ nhiều năm
- Quà tặng chưa bao giờ dùng
Mỗi lần vứt bỏ, tôi thấy nhẹ người. Nhà từ “kho chứa đồ” trở lại đúng nghĩa là không gian sống.
Nhưng rồi một ngày, khi mở tủ phòng tắm, tôi chết lặng: 5 chai sữa tắm, 3 chai dầu gội, 7 bánh xà phòng. Hai người dùng, ít nhất nửa năm chưa cần mua thêm.
Xuống bếp, tình hình còn nghiêm trọng hơn: gia vị đủ loại, đồ khô mua để “ăn dần”, có thứ tôi không nhớ nổi đã mua khi nào – thậm chí đã quá hạn.
Lúc đó tôi mới hiểu: Tôi chỉ mới làm xong nửa đầu của tối giản – vứt đồ. Nửa còn lại mới là cốt lõi tài chính: ngừng mua và dùng cho hết.
Chế độ “tiêu dùng ngược”: Không mua thêm – dùng cho cạn
Tôi gọi giai đoạn này là tối giản cấp độ 2.
1. Dùng hết mỹ phẩm – skincare trước khi nghĩ đến mua mới

Tôi kiểm kê lại:
- Hơn 20 mặt nạ
- Cả đống sample
- Skincare mua trong các đợt sale 11.11, 618, quà tặng…
Quy tắc tự đặt:
- Mỗi tuần dùng tối thiểu 2 mặt nạ
- Mỗi lần chỉ mở 1 sản phẩm theo từng nhóm công dụng
- Sữa tắm, dầu gội: hết chai này mới được mở chai khác
Tôi nhẩm tính: ít nhất 6 tháng không cần mua thêm. Chỉ riêng khoản này, ví tiền đã được “giải phóng” hoàn toàn.
2. Dọn kho bếp – bài toán tiết kiệm bị bỏ quên
Bếp là nơi tôi từng tiêu tiền rất vô thức: mua gia vị, đồ khô, thực phẩm “ăn cho lành mạnh” rồi… quên dùng.
Tôi làm 3 việc:
- Lập danh sách toàn bộ đồ đang có
- Khi nấu ăn, ưu tiên tuyệt đối nguyên liệu tồn kho
- Sáng tạo các món “dọn kho” thay vì đi chợ thêm
Một hôm, tôi nấu cháo từ gạo đen, đậu đỏ, yến mạch mua từ lâu. Ngon bất ngờ. Chồng tôi ăn hai bát.
Khoảnh khắc đó tôi nhận ra: Cảm giác dùng hết đồ còn sướng hơn mua đồ mới.

3. Quần áo – giấy vệ sinh – đồ thiết yếu: Không tích trữ thêm
Tôi quyết định:
- Đổi mùa là cho đi ngay đồ không mặc
- Quần áo cũ: tận dụng làm khăn lau
- Giấy vệ sinh, khăn giấy: dùng hết lượng đã mua – không tích trữ thêm
Sau 1 tháng, tôi giật mình: Gia đình tôi không tiêu một đồng nào cho nhu yếu phẩm. Không phải vì sống kham khổ – mà vì trước đó đã mua quá nhiều.
Lợi ích tài chính đến nhanh hơn tôi tưởng

Sau hơn 2 tháng sống theo cách này, kết quả rõ ràng đến mức… hơi sốc.
1. Tiết kiệm tiền thật – không cần thắt lưng buộc bụng
So với trước đây, tôi tiết kiệm được khoảng 5 triệu trong 2 tháng. Và điều quan trọng: chất lượng sống không hề giảm.
Khi bạn bè rủ mua sắm, tôi có thể nói rất thản nhiên: “Không cần đâu, tôi đang dùng cho hết đồ ở nhà.
Lần đầu tiên, tôi không còn cảm giác bị tiêu dùng kéo đi.
2. Phát hiện “kho báu” ngay trong nhà
Trong lúc dùng lại đồ cũ, tôi tìm thấy:
- Một chai serum đắt tiền mua rồi bỏ quên – dùng lại thấy hiệu quả rõ rệt
- Vài bộ quần áo tưởng xấu, phối lại hóa ra rất ổn
- Chúng ta luôn muốn cái mới, mà quên rằng nhà mình đã đầy những thứ từng là “mới”.
Tối giản thật sự là thay đổi mối quan hệ với tiền
Sau 450 ngày, tôi hiểu ra một điều rất quan trọng: Tối giản không phải là vứt cho sạch nhà. Mà là ngừng mua để giữ tiền.
Khi bạn:
- Dùng cho hết những gì đã có
- Trì hoãn mua sắm không thiết yếu
- Không chạy theo sale, trend, cảm xúc
Thì ham muốn chi tiêu tự nhiên giảm xuống.
Giờ đây, nhìn người khác mua đồ không còn khiến tôi nôn nóng. Tôi biết: ví tiền của mình đang được bảo vệ.
Kết luận
Nếu bạn hỏi tôi đâu là phiên bản tối giản “đáng tiền” nhất, thì câu trả lời là:
Không mua thêm – dùng cho hết.
Nhà bạn chắc chắn đang có:
- Mỹ phẩm chưa mở
- Thực phẩm khô chưa dùng
- Quần áo treo im lìm
Hãy bắt đầu từ hôm nay. Biến những món đồ “ma” thành giá trị sử dụng thật.
Tôi tin rằng, một khi bạn bước qua được giai đoạn này, bạn sẽ nhận ra: Giàu lên đôi khi không phải vì kiếm thêm – mà vì ngừng mua sai.
Bài cùng chuyên mục
Hồ Ngọc Hà giữ vòng 2 thon gọn không mỡ thừa nhờ 2 bí quyết từ tuổi 20
Không cần ăn kiêng, mẹ 3 con vẫn giữ vòng 2 không chút mỡ thừa.
6 tháng bỏ chảo chống dính, chuyển sang chảo gang: Tôi hiểu vì sao mẹ tôi cả đời không đổi chảo
6 tháng trước, trong căn bếp nhỏ của mình, tôi vẫn là người trung thành với những chiếc chảo chống dính sáng bóng, nhẹ tay, nhìn cái là thấy “đời sống hiện đại”. Mỗi lần mẹ ghé chơi, ánh mắt bà lại dừng rất lâu ở góc bếp, rồi buông một câu quen thuộc: “Sao không dùng chảo gang cho lành?”. Tôi nghe riết thành quen, quen đến mức… bực.
35 tuổi, tôi mới tìm ra: 4 món mua 1 lần dùng 5 năm, thật sự đáng từng đồng
Ở tuổi 35, tôi không còn hứng thú với chuyện mua sắm cho vui. Cảm giác “mua cho có” nhạt dần, thay vào đó là một câu hỏi rất thực tế: món này dùng được bao lâu, có phải mua lại không, có làm mình đỡ mệt hơn mỗi ngày không?
Bí quyết sống thọ của bác sĩ 103 tuổi: 5 Thói quen vàng không thể bỏ qua
Ông ra đi thanh thản ở tuổi 103, để lại một bài học sống mà ai cũng có thể học theo, nhưng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để làm.
Tôi đã thoát khỏi chứng táo bón nhờ 2 ly nước và 1 món ăn học từ mẹ, bụng dưới giờ gần như phẳng lì
Nhờ 2 ly nước và 1 món ăn đơn giản của mẹ mà tôi đã hoàn toàn trị được chứng táo bón, bụng dưới giờ đây gần như phẳng lì. Tôi phát hiện ra rằng những phương pháp hiệu quả nhất lại chính là những nguyên liệu thông thường.
Sau 450 ngày sống tối giản, tôi dừng hẳn việc mua sắm: Chỉ dùng cho hết những gì đã tích trữ - ví tiền lần đầu được “thở” đúng nghĩa
Gần đây, tôi nhận ra mình đã bước sang một trạng thái sống rất khác: không còn dọn nhà để vứt đồ, mà dọn nhà để… dùng cho hết đồ.