Có một khoảng thời gian, mỗi buổi sáng đưa con gái đi mẫu giáo với tôi giống như bước vào một “cuộc chiến”. Con bé bám chặt tay nắm cửa không chịu buông, mắt đỏ hoe, miệng chỉ nói: “Con không muốn đi”. Tôi hỏi vì sao, con cũng không nói rõ được, chỉ lặp đi lặp lại câu “không muốn đi”. Lúc đầu tôi rất lo, cứ nghĩ con gặp phải vấn đề gì nghiêm trọng ở trường.
Nhưng sau đó, khi bình tĩnh quan sát và nhẹ nhàng dò hỏi, tôi mới nhận ra nguyên nhân thường nhỏ hơn mình tưởng rất nhiều. Có lần chỉ vì hôm trước ngủ trưa, bạn nằm bên cạnh trở mình liên tục làm con không ngủ đủ giấc; có lần là do buổi sáng trước khi đi học tôi giục con quá, khiến con tủi thân cả quãng đường; cũng có lần đơn giản đến mức… đôi giày hoa con thích chưa kịp khô sau khi giặt.
Những lý do ấy nghe qua chẳng có gì to tát, nhưng với một đứa trẻ ba bốn tuổi, cảm giác “khó chịu” trong khoảnh khắc đó lại là chuyện rất lớn. Các con chưa đủ khả năng sắp xếp và diễn đạt rõ ràng cảm xúc của mình, nên chỉ có thể dùng cách trực tiếp nhất để nói ra: “Con không muốn đi”.

Tôi bắt đầu thay đổi cách xử lý. Buổi sáng không còn giục con nữa, mà gọi con dậy sớm hơn mười phút để con có thể nằm thêm một chút. Trước khi ra khỏi nhà, tôi ôm con và nói: “Chiều mẹ sẽ là người đến đón con đầu tiên nhé”. Nếu con vẫn tỏ ra không muốn đi, tôi không cố hỏi cho bằng được lý do, mà chuyển sang nói chuyện khác, như hỏi xem hôm nay chú thỏ con thích có đang đợi con ở lớp không.
Dần dần, những lần con bám tay nắm cửa ngày càng ít đi. Có hôm con tự đeo balo, đi ra cửa rồi quay lại giục tôi: “Mẹ nhanh lên”. Lúc đó tôi mới hiểu, những ngày con “không muốn đi học” không phải là con làm mình làm mẩy, mà là con đang dùng cách riêng để nói với tôi: hôm nay con cần thêm một chút dịu dàng. Và điều tôi nên làm không phải là giảng giải, mà là chờ con một chút.
Bây giờ, thỉnh thoảng buổi sáng con vẫn lí nhí nói “không muốn đi”, nhưng không còn kéo tay nắm cửa khóc nữa. Con tự đeo cặp, đi ra cửa rồi quay lại nhìn tôi. Tôi ngồi xuống ôm con, nói “Chiều gặp lại nhé”. Con gật đầu rồi quay đi.
Tôi hiểu, câu nói đó không hẳn là “con không muốn đi mẫu giáo”, mà là “mẹ ơi, hôm nay mẹ cũng hãy dịu dàng với con nhé”. Và điều tôi cần ghi nhớ không phải là dạy con phải mạnh mẽ, mà là mỗi buổi sáng, hãy dành thêm cho con hai phút ôm ấp.
Bài cùng chuyên mục
Giảm cân hiệu quả với phương pháp cơm nắm: Không lo đói mà vẫn gầy
Khi bạn giảm cân mà vẫn cảm thấy no, việc duy trì kết quả sẽ dễ dàng hơn và ít có khả năng tăng cân trở lại.
Tôi thành thật khuyên bạn đừng dại mua 7 món đồ này về rồi bỏ xó: Chiếm diện tích, tốn tiền mà ít khi dùng đến
Khi dọn về nhà mới, nhiều người có xu hướng mua sắm rất nhiều thứ với suy nghĩ “sớm muộn cũng dùng”. Nhưng thực tế cho thấy không ít món đồ gia dụng sau một thời gian lại trở thành vật chiếm chỗ, ít sử dụng, thậm chí gây bất tiện trong sinh hoạt. Dưới đây là 7 món đồ cồng kềnh mà nhiều gia đình từng mua vì tưởng cần – nhưng sau đó lại hối tiếc.
Bé nhà bạn bỗng nhiên không muốn đi học: Có thể chỉ vì vài lý do rất nhỏ mà mẹ không ngờ tới này!
Những lý do ấy nghe qua chẳng có gì to tát, nhưng với một đứa trẻ ba bốn tuổi, cảm giác “khó chịu” trong khoảnh khắc đó lại là chuyện rất lớn.
7 Thói quen tưởng sạch sẽ nhưng thực chất rất bẩn mà bạn cần thay đổi ngay
Những thói quen trên rất phổ biến, nhưng nếu bạn không coi trọng chúng, chúng có thể gây hại cho sức khỏe lâu dài. Nếu thấy mình có "trúng" cái nào, hãy thay đổi ngay bạn nhé!
Nguyễn Đỗ Mỹ Anh trộm 10 tỷ đồng trang sức của mẹ bạn trai: Thủ phạm 19 tuổi bị bắt
Khi đi lại trong nhà, Mỹ Anh thấy có nhiều đồ trang sức, tài sản của bà T có giá trị lớn đặt trong hộp để ở tủ kính không có khóa nên đã nảy sinh ý định trộm cắp tài sản.
Natri ẩn trong thực phẩm: Sức khỏe mạch máu và xương bị đe dọa
Nhiều người tiêu thụ nó hàng ngày, và hầu hết đều tiêu thụ với số lượng quá mức. Việc tiêu thụ lâu dài có thể dẫn đến vôi hóa mạch máu và loãng xương.