Thời gian trôi nhanh hơn tôi tưởng. Tính đến nay, tôi đã sống theo lối tối giản hơn 7 năm.
Điều thú vị là trong suốt quãng thời gian ấy, tôi chỉ có đúng một lần "thanh lọc" đồ đạc thật mạnh vào những ngày đầu tiên. Sau đó, tôi gần như không còn những đợt dọn nhà rồi mang hàng chục túi đồ đi bỏ nữa.
Lý do rất đơn giản: Tôi nhận ra phiên bản tốt nhất của tối giản không phải là mua thật nhiều rồi học cách vứt bỏ, mà là ngay từ đầu đã mua ít hơn.
Khi ít mua, tôi không cần liên tục dọn dẹp, không phải tiếc những món đồ gần như chưa sử dụng, cũng không tạo thêm những khoản chi tiêu mà vài tháng sau nhìn lại chính mình cũng không hiểu vì sao từng xuống tiền.
Sau 7 năm, tôi thử kiểm kê lại những thứ mình đang sử dụng "từ đầu đến chân". Kết quả khiến tôi càng tin rằng một người thực sự không cần quá nhiều đồ để sống thoải mái.
1. Tóc: 1 chai dầu gội, 1 chai dầu xả và gần như không tốn tiền làm tóc

Trong phòng tắm của tôi chỉ có một chai dầu gội và một chai dầu xả đang sử dụng. Không có chai dự phòng thứ hai, thứ ba và càng không có một ngăn tủ dành riêng để tích trữ sản phẩm chăm sóc tóc.
Có thời gian tôi từng thử bỏ luôn dầu xả vì cho rằng như vậy mới "đúng tinh thần tối giản". Nhưng tóc khô và khó chải khiến tôi nhanh chóng thay đổi suy nghĩ.
Từ đó tôi hiểu rằng tối giản không phải là loại bỏ càng nhiều càng tốt. Nếu một món đồ giúp cuộc sống dễ chịu hơn và được sử dụng thường xuyên, nó hoàn toàn xứng đáng được giữ lại.
Ngoài ra, tôi có 2 khăn quấn tóc, 1 máy sấy, 1 chiếc lược, 2 dây buộc tóc thông thường và 2 dây buộc tóc bản lớn do chồng tặng.
Tôi để tóc dài, đen tự nhiên nên gần như không tốn tiền cho salon. Khoảng 8-9 năm nay, tôi không nhuộm, không uốn và cũng rất ít đi cắt tóc. Phần đuôi tóc dài có thể tự tỉa ở nhà.
Nói cách khác, khoản chi cho việc "làm mới mái tóc" gần như bằng 0.
Trước đây tôi từng nghĩ phụ nữ phải thay đổi kiểu tóc thường xuyên mới trông mới mẻ. Bây giờ, tôi lại thấy việc tìm được một kiểu tóc phù hợp rồi giữ nó lâu dài giúp tiết kiệm cả tiền bạc, thời gian lẫn công sức.
2. Chăm sóc da: Càng ít sản phẩm, tôi càng biết mình thực sự dùng gì
Đồ chăm sóc khuôn mặt của tôi hiện tại gồm 1 chai sữa rửa mặt, 1 sản phẩm dưỡng ẩm và 1 thỏi son dưỡng.
Không món nào có hàng dự trữ.
Tôi chỉ dùng sữa rửa mặt vào buổi tối nên một tuýp có thể dùng khá lâu. Da của tôi tương đối dễ chăm sóc, chủ yếu bị khô vào mùa lạnh, vì vậy một sản phẩm dưỡng ẩm cơ bản là đủ.
Tôi từng quan tâm nhiều hơn đến những lời quảng cáo như dưỡng trắng, chống lão hóa, giảm nếp nhăn. Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng tin rằng giấc ngủ, chế độ ăn, vận động và trạng thái tinh thần mới là những yếu tố tạo ra khác biệt lớn nhất.
Điều này không có nghĩa mỹ phẩm chăm sóc chuyên sâu là không cần thiết với tất cả mọi người. Chỉ là đối với tôi, chúng không nằm trong nhóm nhu cầu bắt buộc.
Tôi cũng gần như không trang điểm. Trước đây từng mua son và một số món mỹ phẩm nhưng dùng được vài lần rồi để quên. Sau vài lần như vậy, tôi quyết định ngừng mua những món mà mình chỉ thích lúc đứng trước quầy hàng nhưng không thích dùng trong đời sống hàng ngày.
Về chăm sóc răng miệng, tôi có một bàn chải điện và một tuýp kem đánh răng đang sử dụng. Đầu bàn chải buộc phải mua theo hộp, nhưng số lượng đó có thể dùng hết trong thời gian hợp lý nên tôi không xem đó là tích trữ.
Nguyên tắc của tôi rất đơn giản: Mua dự phòng chỉ khi chắc chắn sẽ dùng hết.
3. Chăm sóc cơ thể: Không ép bản thân tối giản theo cách của người khác

Tôi có một chai sữa tắm, sản phẩm vệ sinh tay, 2 khăn tắm, 1 chai sữa dưỡng thể và 1 chiếc bấm móng tay.
Có những người theo lối sống tối giản chỉ sử dụng một bánh xà phòng cho gần như mọi nhu cầu làm sạch. Tôi từng thử nhưng da bị khô, vì vậy vẫn quay lại dùng sữa tắm.
Đây cũng là một trong những bài học quan trọng nhất sau nhiều năm sống tối giản: Không nên biến tối giản thành một cuộc thi xem ai sở hữu ít đồ hơn.
Nếu một món đồ phù hợp với cơ thể và thói quen của mình, không có lý do gì phải bỏ nó chỉ để đạt một con số đẹp.
Tương tự, tôi không mua riêng kem dưỡng tay. Một chai sữa dưỡng thể có thể dùng cho cả tay, chân và những vùng da khô khác.
Những sự thay thế nhỏ như vậy không làm cuộc sống bất tiện nhưng lại giảm đáng kể số lượng chai lọ trong phòng tắm.
4. Quần áo, giày dép và túi xách: Tổng số quần áo mặc ngoài chưa đến 30 món
Nếu có một khu vực thay đổi mạnh nhất sau khi tôi sống tối giản, đó chắc chắn là tủ quần áo.
Hiện tại tôi chỉ dùng 1 chiếc túi thường xuyên. Chính vì chỉ có một nên nó được sử dụng gần như mỗi ngày.
Giày dép gồm 2 đôi giày thể thao và 1 đôi dép đi trong nhà. Tôi thích đi bộ nên giày thể thao phù hợp hơn cả. Thay vì mua giày cho từng kiểu trang phục, tôi chọn loại có thể sử dụng trong nhiều hoàn cảnh.
Tôi có thêm 1 chiếc mũ để dùng khi hoạt động ngoài trời, 6 đôi tất, 2 bộ đồ ngủ.
Quần áo mùa lạnh gồm 2 áo khoác ngoài, một chiếc áo khoác giữ ấm mặc trong nhà, một vài lớp áo mặc bên trong. Quần áo mùa nóng khoảng 5 bộ chính.
Tôi từng mua riêng quần áo cho mùa xuân và mùa thu, sau đó nhận ra khí hậu nơi mình sống khiến những món này rất ít có cơ hội xuất hiện. Cuối cùng, chúng trở thành quần áo mặc trong phòng điều hòa.
Từ đó, tôi ngừng mua đồ theo khái niệm "phải có đủ bốn mùa", mà mua theo thời tiết thực tế và nhịp sống của mình.
Tổng số quần áo mặc ngoài của tôi hiện không quá 30 món. So với trước đây, số lượng quần áo đã giảm khoảng 70%.
Nhưng điều thú vị là tôi gần như không cảm thấy thiếu.
Ngược lại, mỗi sáng tôi chọn đồ nhanh hơn, giặt giũ đơn giản hơn và hiếm khi gặp cảnh tủ đầy nhưng vẫn nghĩ "không có gì để mặc".

5. Trang sức: Món khiến tôi tiếc nhất lại là chiếc nhẫn kim cương
Trang sức của tôi hiện tại chỉ còn vài món: một chiếc nhẫn cưới kim cương, một mặt dây chuyền nhỏ và một chiếc vòng vàng.
Điều bất ngờ là chiếc nhẫn kim cương từng được xem là món trang sức quan trọng nhất lại là thứ tôi gần như không đeo.
Nếu được lựa chọn lại, có lẽ tôi sẽ cân nhắc kỹ hơn trước khi mua.
Không phải vì chiếc nhẫn không có ý nghĩa, mà vì sau nhiều năm tôi hiểu rằng giá trị cảm xúc và tần suất sử dụng của một món đồ không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với số tiền bỏ ra.
Tôi vốn không thích đeo nhiều trang sức. Vì vậy, hiện tại tôi không còn nhu cầu mua thêm.
Một nguyên tắc tôi áp dụng cho những món không thiết yếu là: Nếu bản thân đã biết rõ mình ít sử dụng, đừng mua chỉ vì nghĩ rằng "sau này có thể cần".
6. Sở thích là nơi tôi cho phép mình "không tối giản tuyệt đối"
Nếu nhìn vào giá sách, có lẽ nhiều người sẽ nói tôi vẫn chưa phải một người tối giản đúng nghĩa. Tôi đang sở hữu khoảng 180 cuốn sách. Đây là nhóm đồ lớn nhất mà tôi giữ lại.
Tuy nhiên, vài năm gần đây số lượng gần như không tăng. Tôi chuyển phần lớn nhu cầu đọc mới sang thư viện hoặc các nền tảng sách điện tử.
Tôi vẫn thích sách giấy, nhưng không còn cảm giác rằng một cuốn sách hay nhất định phải được sở hữu.

Tương tự với thể thao, dụng cụ của tôi chỉ gồm một tấm thảm yoga, một con lăn massage và một chiếc quần tập. Tôi không mua riêng quá nhiều quần áo thể thao. Áo phông hoặc áo nỉ hàng ngày có thể dùng luôn khi tập luyện.
Tôi thích viết nhưng thiết bị thường dùng nhất chỉ là điện thoại. Có ý tưởng ở đâu, tôi ghi lại ở đó.
Tôi cũng xem phim, làm việc và học tập trên máy tính nên không mua thêm máy tính bảng.
Có lần một người hỏi tôi: "Không có iPad có bất tiện không?"
Tôi nghĩ một lúc rồi thấy rằng điện thoại và máy tính hiện tại đã đáp ứng gần như toàn bộ nhu cầu. Nếu mua thêm một thiết bị chỉ để làm những việc mà hai thiết bị kia đã làm được, với tôi đó không còn là nâng cấp cuộc sống mà là tăng thêm một món cần sạc pin, bảo quản và thay mới.
Sau 7 năm, tôi sở hữu ít hơn 50% đồ đạc nhưng không cảm thấy cuộc sống thiếu đi một nửa Nếu so với những người theo chủ nghĩa tối giản cực đoan, có lẽ đồ đạc của tôi vẫn còn khá nhiều.
Tôi có 180 cuốn sách. Tôi vẫn dùng dầu xả. Tôi có nhiều hơn một bộ quần áo. Tôi cũng không ép bản thân phải sống với một chiếc vali hay căn phòng trống trơn.
Nhưng tôi chưa bao giờ coi tối giản là một cuộc thi.
Cũng giống như tiết kiệm tiền, người có 100 triệu không cần sống giống người có 1 tỷ; người thích đọc sách không cần sở hữu ít sách giống người không đọc.
Điều quan trọng là tìm được mức độ khiến chính mình cảm thấy thoải mái. So với trước khi bắt đầu, tổng lượng đồ tôi sở hữu hiện đã giảm hơn một nửa, riêng quần áo giảm khoảng 70%.
Tuy nhiên, thứ đáng giá hơn không nằm ở con số đó. Sau 7 năm sống tối giản và gần 10 năm tiết kiệm, tôi gần như không còn cảm giác muốn mua một món đồ chỉ vì nó đang giảm giá, đang nổi tiếng hoặc vì người khác đều có.
Trước khi mua, tôi thường tự hỏi: Tôi sẽ dùng nó ở đâu? Bao lâu một lần? Trong nhà đã có món nào làm được việc tương tự chưa?
Chỉ ba câu hỏi ấy đã giúp tôi tránh được rất nhiều khoản chi tiêu vô nghĩa.
Tôi từng nghĩ sống tối giản là học cách từ bỏ đồ đạc. Bây giờ tôi lại thấy cốt lõi của nó nằm ở một điều khác: Biết thế nào là đủ.
Khi biết mình cần bao nhiêu quần áo, bao nhiêu mỹ phẩm, bao nhiêu thiết bị và bao nhiêu tiện nghi, việc tiết kiệm tiền cũng trở nên tự nhiên hơn rất nhiều. Không phải vì tôi đang cố chịu đựng để không mua mà vì tôi thực sự không còn thấy mình cần mua thêm nữa.
Bài cùng chuyên mục
Lý Nhược Đồng hào hứng khi bước sang tuổi 60, không ngại chia sẻ 3 bài tập giữ vòng eo săn chắc, cộng đồng mạng nhiệt tình tập theo
Ở tuổi 60, Lý Nhược Đồng vẫn giữ vòng eo săn chắc: 3 bài tập với một bức tường được dân mạng rủ nhau tập theo
7 năm sống tối giản, 10 năm tiết kiệm tiền: Nhìn lại tổng thể, tôi mới biết mình thực sự cần bao nhiêu thứ
Sau 7 năm theo đuổi lối sống tối giản và gần 10 năm duy trì thói quen tiết kiệm, tôi nhận ra thứ thay đổi lớn nhất không phải là căn nhà trống hơn hay tủ quần áo ít đi. Đó là việc tôi ngày càng biết rõ đâu là thứ mình thực sự cần, đâu chỉ là món đồ từng được mua vì cảm xúc.
5 khoản tiền nên tách riêng trước tuổi 45 nếu muốn an tâm khi về già
Không phải cứ có một khoản tiết kiệm lớn là đã chuẩn bị tốt cho tuổi già. Điều quan trọng hơn là tiền đã được chia đúng mục đích hay chưa. Trước tuổi 45, nếu có thể tách riêng 5 khoản dưới đây, áp lực tài chính ở giai đoạn trung niên và sau nghỉ hưu sẽ nhẹ đi đáng kể.
Mỹ nhân là ngoại lệ của showbiz Việt: Tuổi 45 vẫn trẻ mướt như gái đôi mươi, bác sĩ chẩn đoán "dậy thì muộn", sở hữu "liều thuốc" trẻ lâu không mất tiền mua
Đó chính là Hiền Thục!
Con gái Puka chuẩn “em bé miền Tây”, càng lớn càng giống ba Gin như lột
Mỗi lần Puka hay Gin Tuấn Kiệt đăng ảnh, cô bé lại có thêm một biểu cảm mới khiến người hâm mộ thích thú.
Một phụ nữ Nhật Bản U50 giảm 32kg trong 9 tháng nhờ "5 thói quen" mà không cần nhịn ăn, cũng không tăng cân trở lại trong nhiều năm
Giảm cân không bao giờ là quá muộn.