Người phụ nữ 33 tuổi cải tạo căn nhà bỏ hoang thành tổ ấm 680m²: Không phòng khách truyền thống, sống giữa cây xanh như nghỉ dưỡng mỗi ngày

16/08/2026 20:00 (GMT+7)

Nhìn những bức ảnh về cuộc sống của Danqi, nhiều người có thể tưởng cô đang nghỉ dưỡng tại Morocco hay một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Pháp. Nhưng thực tế, ngôi nhà nằm ngay trong một khu phố cũ ở Trùng Khánh, nơi cô sinh ra và lớn lên. Ba năm trước, khi lần đầu được môi giới dẫn tới xem nhà, Danqi thừa nhận bản thân đã khá sốc: công trình bị bỏ hoang lâu ngày, nhiều khu vực xuống cấp nghiêm trọng, không gian bên trong giống một đống đổ nát hơn là một căn nhà có thể dọn vào ở. Điều duy nhất khiến cô dừng lại chính là khoảng sân bên ngoài và tầm nhìn xanh mát. Chỉ sau khoảng một tuần, gia đình quyết định hoàn tất thủ tục mua nhà.

Từ "đống đổ nát" thành ngôi nhà mở hoàn toàn với thiên nhiên

Căn nhà ban đầu là một công trình nhiều tầng, diện tích bên trong khoảng 280m², đi kèm khu vườn rộng khoảng 400m². Bố cục cũ chia thành quá nhiều phòng nhỏ, không phù hợp với gia đình chỉ có ba người nên Danqi quyết định phá bỏ phần lớn vách ngăn để tạo ra những khoảng không rộng và thoáng hơn. Do đặc điểm địa hình của Trùng Khánh, tầng đầu tiên theo lối vào thực chất tương đương tầng hai của công trình. Khu vực này được dùng làm không gian tiếp khách và sinh hoạt chung; tầng dưới là phòng ăn, nhà bếp, vườn ngoài trời cùng một hồ nước nhỏ; tầng trên cùng dành cho phòng ngủ.

Điểm đáng chú ý nhất của quá trình cải tạo không nằm ở việc "làm mới" căn nhà mà ở cách gia chủ cố gắng xóa nhòa ranh giới giữa trong và ngoài. Danqi không muốn sống trong một căn biệt thự kín mít, nơi nhiệt độ, độ ẩm và ánh sáng đều phải phụ thuộc vào máy móc. Cô muốn cảm nhận được mặt trời thay đổi trong ngày, gió mùa, những cơn mưa hay sự khác biệt giữa mùa đông và mùa hè. Vì thế, nhóm thiết kế tận dụng tối đa các mặt có cảnh quan đẹp, kéo dài sàn và trần ra ngoài, đồng thời giữ lại nhiều hành lang và khoảng chuyển tiếp để ngôi nhà có cảm giác giống những gian nhà truyền thống hơn là một khối hộp khép kín.

Khu vực tiếp khách ở tầng một có trần cao khoảng 3,9m. Những cánh cửa trượt lớn có thể mở gần như hoàn toàn, khiến phần sinh hoạt chung nối trực tiếp với sân và hành lang. Khi mở cửa kính phía trước đảo bếp, khu bếp, hồ nước ngoài trời và khu vườn phía xa gần như trở thành một không gian liên tục. Danqi kể rằng khi đứng rửa hoặc thái rau, cô vẫn có thể nhìn thấy con chơi dưới nước và phóng tầm mắt tới bãi cỏ phía ngoài.

Không làm phòng khách truyền thống, sofa cũng không cần quay vào nhau

Một trong những lựa chọn khác thường nhất là gia đình Danqi không thiết kế phòng khách theo cách quen thuộc. Không có bộ sofa lớn đặt giữa phòng, không có tivi làm trung tâm và cũng không có cách bố trí nội thất theo kiểu "đóng khung". Gia đình gọi đây là khu vực sinh hoạt chung – nơi mọi người đọc sách, trò chuyện, làm việc hoặc đơn giản là nằm nghỉ.

Ý tưởng này chịu ảnh hưởng khá nhiều từ chuyến đi Morocco của Danqi năm 2019. Cô đặc biệt ấn tượng với những thành phố có màu sắc mạnh, vật liệu thô và cảm giác mộc mạc nhưng thư thái. Khi trở về, cô muốn đưa tinh thần đó vào nhà mình. Những món đồ nội thất vì thế đều khá nhẹ, có thể dễ dàng thay đổi vị trí. Vào mùa xuân và mùa hè, ghế thường được xoay về phía cửa sổ để ngắm cảnh. Sang mùa đông, chúng lại được chuyển về phía lò sưởi. Với Danqi, khung cảnh bên ngoài chính là "bức tranh" đẹp nhất của căn phòng.

Khu sinh hoạt này đồng thời cũng là studio của cô. Một bức tường được tận dụng làm kệ sách lớn, bên cạnh là bàn làm việc. Căn nhà còn có một ô cửa sổ lồi sâu khoảng 1,5m, dài khoảng 2m, gần bằng diện tích một chiếc giường đôi. Đây trở thành nơi cả gia đình ngồi đọc sách tranh, chơi trò chơi hoặc chỉ đơn giản là ngồi bên nhau.

10.000 viên gạch đỏ và những chi tiết cố tình "không hoàn hảo"

Nếu nhiều căn nhà hiện đại hướng tới bề mặt bóng, phẳng và hoàn thiện tuyệt đối thì Danqi lại chọn điều ngược lại. Khoảng 10.000 viên gạch đỏ không tráng men được sử dụng cho sàn nhà. Cô yêu màu đỏ bởi nó gợi nhớ đến màu đất đặc trưng của vùng Tứ Xuyên – Trùng Khánh. Bề mặt gạch thô khiến việc vệ sinh không thuận tiện bằng vật liệu hiện đại, nhưng đổi lại, khi đi chân trần, người sử dụng có thể cảm nhận rõ kết cấu của vật liệu.

Nhiều chi tiết khác cũng được làm thủ công tại chỗ. Cầu thang gần như không có góc vuông mà uốn cong mềm mại như một dải ruy băng. Tay vịn bằng sắt được mài thủ công để tạo bề mặt gồ ghề, không quá mới. Gỗ được giữ lại một phần vân tự nhiên, trong khi các loại vải chủ yếu là vải lanh. Những cạnh tường sắc cũng được bo mềm để không gian bớt cảm giác lạnh và cứng. Với gia chủ, vẻ đẹp của căn nhà không đến từ sự hoàn hảo tuyệt đối mà từ dấu vết của vật liệu và bàn tay con người.

Khu vườn không chỉ để ngắm

Danqi hiện sống tại đây cùng chồng và con nhỏ gần 5 tuổi. Ở khu vườn phía trước, khoảng 80% cây được lựa chọn là các loại thảo mộc. Cô kể rằng sau một ngày làm việc, chỉ cần bước qua cửa và ngửi thấy mùi cây cỏ theo gió thổi vào là cảm giác mệt mỏi đã giảm đi đáng kể. Những ngày mưa, cô có thể ngồi dưới hành lang, chơi handpan, mở cửa nhìn mưa rơi xuống sân. Bạn bè khi tới chơi thường đi chân trần, nằm dài trên sàn hoặc hành lang thay vì ngồi nghiêm chỉnh trên sofa.

Gia đình cũng chủ động hạn chế thiết bị điện tử trong các không gian chính. Phần lớn đồ điện tử được tập trung tại một phòng làm việc nhỏ nhằm giảm sự phụ thuộc của trẻ vào màn hình. Thay vào đó, đứa trẻ có thể đọc sách, vẽ, chơi với nước, quan sát côn trùng, cây cối hay theo dõi một cái cây từ lúc ra hoa tới lúc kết quả. Danqi cho rằng ngôi nhà lúc này không chỉ còn là nơi ở mà gần giống một "trường học" tự nhiên dành cho con.

Sau ba năm sống trong căn nhà được xây dựng lại từ một công trình gần như bỏ hoang, điều Danqi thích nhất không phải diện tích rộng hay kiến trúc khác biệt. Cô gọi nơi này là một "trạm nạp năng lượng". Mỗi lần trở về, những hoạt động rất đơn giản như đi chân trần, nhìn cây, nghe mưa hay ngồi ngoài sân cũng đủ khiến cô cảm thấy bình yên và hồi phục năng lượng.

Có lẽ đây cũng là điều đáng chú ý nhất trong căn nhà rộng hàng trăm mét vuông này: gia chủ không cố nhét thêm thật nhiều tiện nghi vào không gian, mà ngược lại, chủ động bỏ bớt tường, bớt đồ đạc, bớt thiết bị và trả lại diện tích cho ánh sáng, cây xanh, gió và những khoảng trống. Một căn nhà vì thế không chỉ được đo bằng số mét vuông, mà còn bằng cách nó khiến người sống bên trong cảm thấy thế nào mỗi khi trở về.

Bài cùng chuyên mục