Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng

26/08/2026 20:00 (GMT+7)

"Mục tiêu cuối cùng của việc thuê nhà là tối giản hóa cuộc sống" – quan điểm từng gây chú ý trên mạng xã hội Trung Quốc đang dần trở thành lựa chọn thực tế của một số người trẻ. Thay vì cố biến căn nhà thuê thành một phiên bản hoàn chỉnh của "ngôi nhà trong mơ", họ chủ động giảm đồ đạc xuống mức tối thiểu, tận dụng đồ có sẵn và chỉ mua những thứ thực sự cần thiết.

Điều đáng nói là đây không chỉ là câu chuyện về việc mua ít đi. Đằng sau những căn phòng trống là một cách nhìn khác về tiền bạc: Không muốn bỏ quá nhiều tiền vào một nơi ở tạm thời, không muốn đồ đạc trở thành gánh nặng khi chuyển nhà và quan trọng nhất, muốn giữ tiền cho những mục tiêu lớn hơn.

27 tuổi, căn phòng gần như không có gì ngoài một tấm nệm

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 1.

Xianyu, 27 tuổi, sống tại Tây An, là một trong những người theo đuổi kiểu thuê nhà này. Khi mới chuyển vào căn hộ thuê, toàn bộ tài sản trong phòng của cô gần như chỉ có một tấm nệm nhỏ, giá chưa đến 100 nhân dân tệ.

Sau đó, cô mua thêm một giá phơi quần áo với giá 23 nhân dân tệ. Bàn và ghế nhỏ đều là đồ dư được mượn từ công ty. Hơn nửa năm sau, phòng khách vẫn gần như trống hoàn toàn, không có sofa hay những món nội thất thường thấy trong một căn hộ.

Xianyu thuê nhà cùng đồng nghiệp để tiện đi làm. Căn hộ có bốn phòng ngủ và một phòng khách, nằm ở ngoại ô Tây An, giá thuê tổng cộng 2.000 nhân dân tệ/tháng. Sau khi được công ty hỗ trợ một phần, cô chỉ phải trả khoảng 1.000 nhân dân tệ mỗi tháng.

Lý do khiến Xianyu đặc biệt tiết kiệm trong chuyện nhà thuê nằm ở áp lực tài chính.

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 2.

Trước đó, với sự hỗ trợ của gia đình, cô đã mua một căn hộ tại Tây An và vẫn phải trả khoản vay mua nhà. Tuy nhiên, căn hộ riêng cách nơi làm việc hơn một giờ di chuyển nên cô buộc phải thuê thêm nhà gần công ty. Việc cùng lúc trả cả tiền vay mua nhà lẫn tiền thuê khiến cô bắt đầu kiểm soát mạnh các khoản chi không cần thiết.

Tất cả đồ đạc trong căn phòng thuê của Xianyu có thể đếm trên đầu ngón tay: một tấm nệm, hai giá treo quần áo, một chiếc bàn, hai ghế, một đèn sàn, một kệ nhỏ và một trụ leo cho mèo. Tổng số tiền cô bỏ ra cho chúng chưa đến 600 nhân dân tệ.

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 3.

Quan niệm của cô khá đơn giản: Một món đồ trong phòng thuê không nhất thiết phải đẹp, chỉ cần hoàn thành đúng chức năng.

Chiếc ghế có thể hơi khó ngồi, giá treo quần áo có thể không chắc chắn như đồ đắt tiền, nhưng nếu vẫn sử dụng được thì cô chấp nhận. Đổi lại, số tiền không đổ vào nội thất có thể được dành cho sách, album âm nhạc và du lịch – những thứ cô cho rằng đem lại giá trị lớn hơn cho cuộc sống.

Khi căn phòng ít đồ, ham muốn mua sắm cũng giảm theo

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 4.

Sau một thời gian sống trong căn phòng gần như trống rỗng, Xianyu nhận ra mình không thực sự cần nhiều đồ như từng nghĩ.

Trước đây, khi nhìn thấy những căn nhà tối giản trên mạng, chẳng hạn phòng khách chỉ có một chiếc ghế, cô từng cho rằng đó là cách sống thiếu thực tế. Nhưng khi trực tiếp trải nghiệm, cô thay đổi suy nghĩ.

Cô cũng hình thành một quy tắc mua sắm mới. Khi nhìn thấy món đồ mình thích, thay vì mua ngay, cô cho vào giỏ hàng rồi chờ một tuần, thậm chí một tháng. Nếu sau khoảng thời gian đó vẫn thấy cần, cô mới cân nhắc mua.

Một thay đổi khác ít được nhắc tới là việc dọn nhà trở nên nhẹ nhàng hơn. Ít đồ đồng nghĩa với việc bụi bẩn hay sự bừa bộn rất dễ nhận ra. Thay vì phải dành hàng giờ cho những cuộc tổng vệ sinh, căn phòng có thể được đưa về trạng thái gọn gàng khá nhanh.

32 tuổi, toàn bộ đồ dùng mua thêm chỉ hơn 200 nhân dân tệ

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 5.

Lin Qi, 32 tuổi, từng làm trong lĩnh vực tài chính trước khi nghỉ việc và chuyển tới một thành phố khác để cùng bạn mở quán ăn sáng.

Đây là lần đầu cô thuê nhà. Do hiểu rằng công việc kinh doanh có nhiều bất ổn, ngay từ đầu Lin Qi đã xác định không đầu tư nhiều tiền cho chỗ ở.

Cô thuê một căn studio khoảng 10m² với giá 630 nhân dân tệ/tháng. Khi chuyển đến, hành lý chỉ có hai kiện, phần lớn là quần áo.

Ngoài giường, bàn, ghế và tủ vốn có sẵn trong phòng, Lin Qi gần như không mua thêm đồ nội thất. Cô tự lập một "danh sách mua sắm tối giản", trong đó toàn bộ đồ vệ sinh cá nhân, đồ gia dụng và một số vật dụng điện tử chỉ tiêu tốn hơn 200 nhân dân tệ.

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 6.

Túi ngủ giá 65 nhân dân tệ được dùng thay chăn. Mùa đông, cô dùng thêm chăn điện giá 15 nhân dân tệ. Bàn đầu giường được chế từ thùng carton giao hàng.

Trước khi mua bất kỳ thứ gì, Lin Qi đều tự hỏi hai câu: "Tại sao mình cần món đồ này?" và "Những thứ đang có liệu có thể thay thế nó không?".

Có lần cần gối, cô ghép những mảnh vải sạch thành một chiếc gối tạm. Thiếu kẹp rèm, cô lấy kẹp quần áo để thay thế. Mục tiêu không phải là biến bản thân thành người cực đoan trong tiết kiệm, mà là trì hoãn thói quen giải quyết mọi nhu cầu bằng cách mua thêm một món đồ mới.

"Mua sắm không đem lại cảm giác an toàn, tiền tiết kiệm thì có"

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 7.

Điều thú vị là Lin Qi trước đây không hề sống tối giản.

Khi còn làm tài chính và sống cùng gia đình, thu nhập của cô khoảng 6.000 nhân dân tệ/tháng. Mỗi tháng cô chi khoảng 3.000 nhân dân tệ và tiết kiệm phần còn lại, nhưng vẫn thường xuyên mua quần áo, theo dõi các blogger làm đẹp và dễ bị hấp dẫn bởi những sản phẩm được quảng bá trên mạng.

Sau này, cô dần nhận ra một điều: Những món đồ mới có thể tạo cảm giác hào hứng trong thời gian ngắn nhưng không tạo ra cảm giác an toàn lâu dài.

Ngược lại, số dư tài khoản ngày càng lớn khiến cô cảm thấy chủ động hơn trước những thay đổi trong công việc và cuộc sống.

Điều này càng rõ ràng khi quán ăn sáng của Lin Qi cuối cùng kinh doanh không thuận lợi và phải đóng cửa. Vì gần như không sở hữu nhiều đồ đạc, việc rời đi trở nên đơn giản hơn nhiều.

Trong một lần thử đóng gói toàn bộ tài sản, cô chỉ mất khoảng 44 phút. Toàn bộ quần áo và vật dụng sau khi gom lại thậm chí chỉ chiếm chưa đến một phần ba chiếc giường đơn.

Ít đồ, trong trường hợp này, không chỉ giúp tiết kiệm tiền mà còn giúp giảm "chi phí rời đi".

Có người chỉ mất 10 phút để đóng gói toàn bộ tài sản

A Xiang, 26 tuổi, nghiên cứu sinh ngành lai tạo giống lúa tại Hải Nam, lại đến với lối sống ít đồ từ thời đại học.

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 8.

Sau khi tìm hiểu về việc dọn dẹp và sắp xếp đồ đạc, anh bắt đầu đặt câu hỏi liệu một người có thực sự cần sở hữu nhiều thứ đến vậy hay không.

Xuất thân trong một gia đình nông dân có điều kiện kinh tế không dư dả, A Xiang cho rằng thay vì sử dụng tiền cho những món đồ ít cần thiết, anh muốn tích lũy cho tương lai và hướng tới sự tự do tài chính.

Trong căn phòng khoảng 10m² do trường bố trí, anh gần như không trang trí. Đồ dùng học tập và đồ vệ sinh cá nhân đều có thể xếp vừa trong một chiếc túi. Mỗi lần cần chuyển chỗ ở, việc đóng gói chỉ mất khoảng 10 phút.

Tuy nhiên, cách tối giản của A Xiang có một điểm khác biệt đáng chú ý: Anh không nhất thiết chọn đồ rẻ nhất.

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 9.

Theo anh, ít đồ không đồng nghĩa với việc phải mua đồ chất lượng thấp. Những sản phẩm thường xuyên sử dụng vẫn nên có chất lượng tốt, ngay cả khi giá cao hơn một chút, bởi một món đồ bền có thể giúp giảm chi phí thay thế về lâu dài.

Quan niệm của anh là: Vật chất sinh ra để giải quyết vấn đề, không phải trở thành một vấn đề mới.

Hạ tiêu chuẩn thuê nhà, nhưng không nhất thiết là hạ tiêu chuẩn sống

Người trẻ bắt đầu hạ tiêu chuẩn thuê nhà để tiết kiệm: Căn phòng gần như trống rỗng, đồ dùng chỉ vài trăm nghìn đồng - Ảnh 10.

Nhìn vào những căn phòng gần như trống rỗng này, nhiều người có thể cho rằng đó là một kiểu tiết kiệm quá mức. Thực tế, cách sống này chắc chắn không phù hợp với tất cả mọi người. Một gia đình có trẻ nhỏ, người làm việc tại nhà hay người xác định thuê lâu dài sẽ có nhu cầu hoàn toàn khác.

Điểm đáng chú ý nằm ở cách những người trẻ này phân biệt giữa "thứ mình cần để sống" và "thứ mình nghĩ một căn nhà nên có".

Sofa, bàn trà, tủ lớn, đồ trang trí hay hàng loạt thiết bị nhỏ có thể khiến căn phòng hoàn thiện hơn, nhưng nếu chỉ thuê trong một hoặc hai năm, mỗi món đồ mua thêm đều đồng nghĩa với ba khoản chi: tiền mua, không gian lưu trữ và công sức xử lý khi chuyển đi.

Bởi vậy, "hạ tiêu chuẩn thuê nhà" ở đây không nhất thiết có nghĩa là chấp nhận sống khổ. Nó giống một cách phân bổ lại tiền bạc hơn: chi ít cho những thứ tạm thời để giữ tiền cho những mục tiêu dài hạn.

Và có lẽ đây mới là điều khiến xu hướng này gây chú ý. Trong một giai đoạn mà nhiều người trẻ ngày càng quan tâm đến quỹ dự phòng, khả năng thay đổi công việc và sự linh hoạt trong cuộc sống, một căn phòng ít đồ đôi khi lại đem đến cảm giác tự do lớn hơn một căn nhà được lấp đầy.

Bài cùng chuyên mục