
Ngày nào mẹ cũng bước vào công ty với một danh sách công việc dài kín màn hình. Tin nhắn của sếp đến liên tục, đồng nghiệp giục tiến độ, khách hàng yêu cầu sửa đi sửa lại. Mẹ uống vội cốc cà phê đã nguội, tự nhủ phải cố thêm một chút. Không ai biết phía sau vẻ bình thản ấy là một người phụ nữ đang kiệt sức, chỉ sợ mình sơ suất một lần sẽ ảnh hưởng đến cả công việc lẫn thu nhập của gia đình.

Tan làm, mẹ lại mở điện thoại tính tiền nhà, tiền điện, tiền học, tiền sữa và những khoản chi không tên. Lương của hai vợ chồng vừa nhận đã phải chia nhỏ cho đủ thứ. Có những món mẹ rất thích nhưng cầm lên rồi lại đặt xuống. Mẹ không tiếc tiền cho con, chỉ đôi lúc thấy tủi thân vì đã lâu lắm rồi, mẹ không dám mua cho mình một thứ gì mà không phải đắn đo.

Mở cửa bước vào nhà, mẹ chỉ mong được ngồi xuống vài phút. Thế nhưng đồ chơi nằm khắp sàn, quần áo chưa gấp, bát đũa còn trong bồn rửa. Con chạy ra gọi mẹ, còn những người trong nhà ai cũng có việc và lý do của riêng mình. Mẹ đặt túi xuống, thay quần áo rồi lại lao vào dọn dẹp. Dường như trong căn nhà ấy, nếu mẹ dừng tay, mọi thứ cũng sẽ dừng theo.

Bà nội đôi khi không hài lòng với cách mẹ chăm con, nấu ăn hay sắp xếp nhà cửa. Bà nói mẹ vụng, đi làm về muộn, không biết vun vén. Mẹ cố nhịn vì không muốn gia đình căng thẳng. Nhưng càng im lặng, những lời nhận xét càng chất đầy trong lòng. Có lúc mẹ muốn giải thích rằng mình cũng đang cố hết sức, nhưng rồi lại sợ một câu nói không khéo sẽ biến thành cuộc cãi vã lớn hơn.

Buổi tối, mẹ vừa nấu cơm, vừa trả lời tin nhắn công việc, vừa để mắt đến con. Nồi canh sôi trên bếp, máy tính báo thêm việc mới, quần áo trong máy giặt đã xong từ lâu. Chồng cũng mệt sau một ngày đi làm, nhưng mẹ vẫn mong anh chủ động nhìn thấy những điều cần làm. Mẹ không cần ai ca ngợi mình giỏi giang. Mẹ chỉ cần một người bước tới và nói: “Em nghỉ một lát đi, để anh làm cùng.”

Giữa lúc mẹ đang rối bời, con ôm món đồ chơi chạy tới, kéo áo mẹ và nũng nịu: “Mẹ ơi, lấy giúp con với!”, “Mẹ ôm con đi!”. Con đâu biết hôm nay mẹ đã trải qua những gì. Trong thế giới nhỏ bé của con, mẹ vẫn là người dịu dàng nhất, chỉ cần dang tay ra là mọi bất an sẽ biến mất. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng mè nheo của con lại trở thành giọt nước cuối cùng làm tràn chiếc cốc đã đầy.

Mẹ bất ngờ quát lớn: “Con để mẹ yên một lát được không?”. Căn phòng bỗng im bặt. Con đứng sững, bàn tay vẫn cầm món đồ chơi, đôi mắt mở to vì sợ hãi. Mẹ còn nói thêm vài câu nặng lời, trút lên con tất cả ấm ức từ công việc, tiền bạc, chuyện vợ chồng và những va chạm trong gia đình. Con không hiểu những điều ấy. Con chỉ biết người mình yêu thương nhất vừa đẩy mình ra xa.

Con lặng lẽ ngồi một mình ở góc phòng, ôm chặt chú gấu bông vào lòng. Không còn mè nheo, cũng chẳng dám gọi mẹ thêm lần nữa. Nhìn đôi vai bé xíu của con, mẹ bỗng thấy tim mình thắt lại. Những người làm mẹ tổn thương đều là người lớn, nhưng mẹ lại vô tình bắt một đứa trẻ chịu thay. Con chỉ muốn được ôm, vậy mà thứ con nhận được lại là tiếng quát và cảm giác mình đang làm phiền mẹ.

Mẹ ngồi xuống, kéo con vào lòng và nói lời xin lỗi. Ban đầu, con còn rụt rè, nhưng chỉ một lát sau đã vòng tay ôm lấy cổ mẹ. Con tha thứ nhanh đến mức mẹ càng thấy xót xa. Mẹ nói với con rằng mẹ mệt, nhưng đó không phải lỗi của con. Người lớn có thể buồn, có thể kiệt sức, nhưng không được lấy con trẻ làm nơi trút giận. Tối ấy, mẹ ôm con thật lâu, như muốn bù lại khoảnh khắc mình đã khiến con sợ.

Sau cuộc trò chuyện thẳng thắn, mọi người bắt đầu chia sẻ việc nhà. Chồng rửa bát, bà giúp gấp quần áo, còn mẹ ngồi đọc sách và ôm con. Căn nhà vẫn có hóa đơn, áp lực và những ngày không như ý, nhưng mẹ không còn phải một mình gánh tất cả. Mẹ hiểu rằng muốn dịu dàng với con, trước hết mẹ phải biết lên tiếng khi quá tải. Một người mẹ không cần trở thành siêu nhân. Mẹ chỉ cần được nghỉ ngơi, được thấu hiểu và có người cùng mình vun vén mái nhà.
END.
Bài cùng chuyên mục
Từng nặng 102kg, cô gái Nhật giảm còn 59kg: Không nhịn đói, chỉ thay đổi 4 điều này
Thay vì cắt giảm thức ăn một cách khắc nghiệt, cô bắt đầu điều chỉnh lại chế độ ăn, chú ý hơn đến PFC – protein, chất béo và carbohydrate.
Đến tuổi 40 mới nhận ra: Người giữ được tiền không phải người ít mua nhất, mà là người phân biệt được 5 kiểu chi tiêu này
Sau nhiều năm kiếm tiền rồi tiêu tiền, tôi nhận ra quản lý tài chính không nhất thiết phải bắt đầu bằng những công thức phức tạp. Đôi khi, chỉ cần phân biệt được đâu là nhu cầu thật, đâu là ham muốn nhất thời, số tiền giữ lại mỗi tháng đã khác rất nhiều.
Photostory: “Con để mẹ yên một lát được không?” - Mẹ đã trút giận lên đứa trẻ không có lỗi như thế đấy...
Nhưng đúng lúc ấy, tiếng mè nheo của con lại trở thành giọt nước cuối cùng làm tràn chiếc cốc đã đầy.
Mẹ trẻ chia sẻ phen "đứng tim" khi thấy trai bị dây rút nhựa siết chặt cổ
Những hình ảnh người mẹ đăng tải cho thấy chiếc dây nhựa nằm sát quanh cổ bé, phần khóa đã bị kéo chặt. Sau khi tháo được dây, vùng da cổ của bé còn xuất hiện vết hằn đỏ.
4 người trẻ 9X bỏ phố về quê xây nhà: Căn rẻ nhất chỉ khoảng 387 triệu, đổi cách tính tiền để có chỗ ở rộng rãi
Thay vì tiếp tục dành phần lớn thu nhập cho tiền thuê nhà và chi phí sống ở thành phố, một số người trẻ Trung Quốc chọn quay về quê, tận dụng nhà cũ, đất sẵn có và nguồn lực gia đình để xây dựng không gian sống của riêng mình.
Trời mưa mà dọn món này lên bàn, người vốn khó ăn cũng khó lòng từ chối, không hổ danh ngon nhất trong các loại lẩu
Trời mưa mà dọn một nồi lẩu thả nóng hổi lên bàn, thêm đĩa rau xanh mướt và những phần nguyên liệu được chuẩn bị sẵn, chẳng cần đi đâu xa cũng có một bữa ăn cuối tuần đáng nhớ.