Photostory: Từng kiệt sức vì cố làm mẹ hoàn hảo, lần mang thai thứ 2 tôi chọn "lười" thêm 1 chút để trở thành mẹ bầu thảnh thơi

14/09/2026 12:00 (GMT+7)

Nhìn thấy hai vạch trên que thử thai lần thứ hai, tôi không reo lên như ngày biết mình có con đầu lòng. Tôi ngồi im trong phòng tắm rất lâu, một tay cầm que thử, tay còn lại vô thức đặt lên bụng. Tôi mong chờ đứa trẻ này, nhưng niềm vui vừa kịp xuất hiện đã bị những ký ức cũ phủ lên. Tôi sợ mình sẽ lại mất ngủ, lại khóc không rõ lý do và lại rơi vào khoảng tối từng khiến cả mẹ lẫn con phải chịu đựng. Hai vạch báo tin vui, nhưng cũng mở lại một cánh cửa mà tôi từng rất khó khăn mới có thể bước qua.

Lần đầu mang thai, tôi muốn làm mọi thứ thật hoàn hảo. Tôi đọc sách, tải ứng dụng, ghi chép thực đơn, theo dõi từng chỉ số và chuẩn bị đồ cho con từ rất sớm. Tôi vừa làm việc, vừa liên tục kiểm tra xem mình đã ăn đúng chưa, ngủ đủ chưa, uống loại vitamin nào còn thiếu. Tôi tin rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút, con sẽ nhận được những điều tốt nhất. Nhưng càng cố kiểm soát mọi thứ, tôi càng bất an. Thai kỳ vốn cần sự nâng niu dần trở thành một bản danh sách dài, còn tôi lúc nào cũng sống trong nỗi sợ mình chưa làm đủ tốt.

Có những ngày tôi nghén đến mức không thể ăn nổi vài thìa cơm, nhưng vẫn ép bản thân ngồi trước máy tính giải quyết công việc. Chồng mang nước đến, hỏi tôi có muốn nghỉ không, tôi chỉ lắc đầu và nói mình vẫn ổn. Khi ấy, tôi nghĩ một người mẹ tốt phải mạnh mẽ, phải chịu đựng được những thay đổi của thai kỳ mà không than phiền. Tôi không muốn ai xem mình là gánh nặng. Tôi càng không muốn thừa nhận rằng mình đang đuối sức. Không ai ép tôi phải gồng lên, nhưng chính tôi lại không cho phép bản thân được yếu lòng dù chỉ một lần.

Đêm ấy, tôi chỉ vô tình làm đổ một cốc nước. Một chuyện nhỏ đến mức bình thường chỉ cần lấy khăn lau là xong, vậy mà tôi ngồi bệt xuống sàn và bật khóc. Tôi khóc vì mệt, vì nhiều đêm không ngủ, vì những nỗi lo không biết kể cùng ai. Trong căn nhà im lặng, màn hình máy tính vẫn sáng, công việc vẫn dang dở, còn tôi cảm thấy mình như bị bỏ lại giữa một khoảng tối không lối ra. Đó là lúc tôi nhận ra những giọt nước mắt của mình không còn đơn thuần là sự nhạy cảm khi mang thai. Tôi thật sự đang không ổn.

Tôi từng rất sợ phải thừa nhận mình bị trầm cảm trong thai kỳ. Tôi lo mọi người sẽ nghĩ mình yếu đuối, tiêu cực hoặc không yêu thương đứa con trong bụng. Nhưng trong buổi gặp bác sĩ hôm ấy, lần đầu tiên tôi được nói ra mọi điều mà không bị phán xét. Chồng ngồi bên, lặng lẽ đặt tay lên vai tôi. Bác sĩ không bảo tôi phải “vui lên” hay “nghĩ thoáng ra”, mà kiên nhẫn lắng nghe và giúp tôi hiểu rằng đây là vấn đề sức khỏe cần được điều trị. Khoảnh khắc ấy, tôi vẫn còn sợ, nhưng ít nhất tôi biết mình không còn phải chiến đấu một mình.

Sau sinh, cả tôi và con đều cần được theo dõi, chăm sóc thêm vì những vấn đề sức khỏe đã xuất hiện trong thai kỳ. Nằm trên giường bệnh nhìn con trong chiếc nôi nhỏ, tôi vừa thương vừa day dứt. Tôi từng tự hỏi có phải mình đã không đủ mạnh mẽ, không đủ tích cực nên mới khiến con chịu ảnh hưởng. Mãi sau này, tôi mới hiểu trầm cảm không phải lỗi của người mẹ và cũng không thể vượt qua chỉ bằng ý chí. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua những ngày rất khó khăn. Đó là ký ức đau lòng, nhưng cũng khiến tôi hiểu sức khỏe tinh thần của mẹ cần được quan tâm nghiêm túc như bất kỳ vấn đề thể chất nào.

Khi nỗi hoang mang ban đầu lắng xuống, tôi ngồi bên cửa sổ và đặt tay lên bụng. Tôi nói với em bé rằng lần này, mẹ con mình sẽ không chạy đua với bất kỳ ai. Tôi vẫn khám thai đầy đủ, ăn uống và vận động theo hướng dẫn, nhưng không còn bắt bản thân phải thực hiện mọi lời khuyên một cách hoàn hảo. Tôi cất bớt những danh sách dài, hạn chế đọc những câu chuyện khiến mình lo lắng và học cách lắng nghe cơ thể. Tôi hiểu rằng mình không thể kiểm soát mọi điều sẽ xảy ra, nhưng có thể lựa chọn đối xử dịu dàng hơn với chính mình trong từng ngày của thai kỳ.

Trước đây, dù mệt đến đâu tôi vẫn muốn tự tay lo mọi việc vì nghĩ đó là trách nhiệm của mình. Lần này, tôi cho phép mình nằm nghỉ khi cơ thể lên tiếng. Chồng vào bếp nấu ăn, con trai nhỏ đứng bên giúp bố nhặt rau. Phòng khách vẫn còn vài món đồ chơi chưa dọn, bữa cơm đôi khi chỉ có những món đơn giản, nhưng tôi không còn thấy áy náy. Tôi nhận ra gia đình không cần một người mẹ luôn tay luôn chân để trở nên đủ đầy. Đôi khi, điều tốt nhất tôi có thể làm cho mọi người chính là nghỉ ngơi, giữ sức khỏe và trao cho họ cơ hội được san sẻ cùng tôi.

Có những tối nỗi sợ cũ bất ngờ trở lại. Tôi lo mình sẽ tiếp tục mất ngủ, lo những cảm xúc tiêu cực sẽ nhấn chìm mình thêm một lần nữa. Nhưng thay vì quay mặt vào tường và cố chịu đựng, tôi nói với chồng rằng hôm nay mình không ổn. Anh không vội đưa ra lời khuyên, cũng không bảo tôi phải mạnh mẽ vì con. Anh chỉ ngồi cạnh, nắm lấy tay tôi và lắng nghe. Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng nói ra sự mệt mỏi không khiến mình trở thành người mẹ yếu đuối. Ngược lại, đó là cách tôi chủ động bảo vệ bản thân trước khi mọi thứ trở nên quá sức.

Trong những lần khám thai, tôi không chỉ hỏi bác sĩ về cân nặng hay sự phát triển của em bé. Tôi còn kể về giấc ngủ, những cơn lo âu và các thay đổi cảm xúc của mình. Chồng cũng đồng hành để cùng ghi nhớ những hướng dẫn cần thiết. Sau trải nghiệm lần đầu, tôi hiểu rằng sức khỏe tinh thần không nên bị xem là câu chuyện phụ trong thai kỳ. Việc tìm đến bác sĩ khi nhận thấy dấu hiệu bất thường không phải phản ứng thái quá mà là trách nhiệm với cả mẹ và con. Tôi không chờ đến khi mình kiệt sức mới cầu cứu. Lần này, tôi lựa chọn lên tiếng sớm hơn.

Tôi vẫn có những ngày mỏi lưng, mất ngủ hoặc lo lắng vô cớ. Nhưng một thai kỳ thảnh thơi chưa bao giờ có nghĩa là lúc nào người mẹ cũng phải tươi cười. Với tôi, thảnh thơi là được đi chậm lại, được mặc chiếc váy mình thích, đi bộ dưới hàng cây và đón nhận chiếc lá con trai háo hức mang đến. Đó là khi tôi không trách mình vì một ngày làm được ít việc hơn dự định. Tôi chăm sóc bản thân không phải vì ích kỷ, mà vì hiểu rằng sự bình an của mẹ cũng là một phần môi trường mà em bé đang lớn lên mỗi ngày.

Mỗi tối, tôi thường đặt tay lên bụng và thì thầm với em bé: “Mẹ con mình cứ từ từ thôi nhé”. Câu nói ấy cũng dành cho chính tôi – người từng cố gắng đến mức kiệt sức chỉ để trở thành một người mẹ hoàn hảo. Bây giờ, bên cạnh tôi có chồng cùng san sẻ, có con trai nhỏ háo hức chờ em và có một mái nhà không hoàn hảo nhưng đầy yêu thương. Lần mang thai này, tôi không muốn chứng minh mình phi thường bằng cách chịu đựng thật nhiều. Tôi chỉ muốn yêu con bằng một trái tim bình an, đồng thời không quên rằng bản thân mình cũng xứng đáng được nâng niu.

END.

Bài cùng chuyên mục