Tuổi 40 dạy tôi bài học đắt giá: Mua nhiều đồ rẻ chỉ khiến ví rỗng và tủ đồ rối tung

29/08/2025 20:00 (GMT+7)

Mua nhiều để mặc đẹp? Sai lầm đắt đỏ kéo dài suốt tuổi 30

Trước tuổi 40, tủ đồ của tôi luôn chật cứng. Tôi nghĩ rằng cứ sắm nhiều quần áo giá hời thì lúc nào cũng có đồ để mặc, lại tiết kiệm được tiền. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ mặc loanh quanh vài món — phần lớn những chiếc áo “sale sốc” chỉ mặc một lần rồi… nằm im dưới đáy tủ.

Mỗi tháng tôi tiêu từ 2–3 triệu cho thời trang nhanh, nhưng vẫn thấy "không có gì để mặc" – và vẫn luôn thiếu tiền tiết kiệm.

Bước sang tuổi 40, tôi buộc phải nhìn lại: Mình không thực sự tiết kiệm – mình chỉ đang tiêu tiền vào những thứ không đem lại giá trị.

Một chiếc áo sơ mi lụa 5 năm vẫn đẹp – hơn 10 món “giá hời” mua cho vui

Tuổi 40 dạy tôi bài học đắt giá: Mua nhiều đồ rẻ chỉ khiến ví rỗng và tủ đồ rối tung - Ảnh 1.

Lần dọn tủ gần đây, tôi vô tình lấy ra một chiếc áo sơ mi lụa mua từ 5 năm trước – món đồ khiến tôi đắn đo cả tháng vì… quá đắt. Nhưng nó đã mặc được hàng chục lần: phối được cả váy lẫn quần jean, bền màu, không nhăn, không xù.

Trong khi đó, 5 chiếc áo sơ mi polyester tôi mua vì "rẻ quá tiếc không mua" đã xỉn màu, xù lông và biến dạng chỉ sau vài lần giặt.

Tôi nhận ra: Tiết kiệm không phải là mua rẻ – mà là mua đúng.

Tủ đồ của tuổi 40: Ít món, nhưng phối được cả tháng không trùng lặp

Tuổi 40 dạy tôi bài học đắt giá: Mua nhiều đồ rẻ chỉ khiến ví rỗng và tủ đồ rối tung - Ảnh 2.

Hiện tại, 70% tủ đồ của tôi là các món cơ bản:

Áo sơ mi trắng, xám

Áo len cashmere dáng ôm

Quần vải đen ống rộng

Váy midi màu trung tính

Chúng có thể phối linh hoạt với nhau. Chỉ cần thêm khăn quàng, phụ kiện đơn giản là có thể thay đổi hoàn toàn phong cách.

Tôi không còn mất 20 phút buổi sáng để suy nghĩ “mặc gì bây giờ?”, cũng không phải chạy ra mua món “gấp” vì không có đồ đi họp, đi gặp khách.

“Tạm dừng 24h” – thói quen cứu tôi khỏi những quyết định tiêu tiền cảm tính

Trước đây, tôi thường mua đồ theo cảm xúc:

- “Đẹp quá, giá tốt nữa!”

Tuổi 40 dạy tôi bài học đắt giá: Mua nhiều đồ rẻ chỉ khiến ví rỗng và tủ đồ rối tung - Ảnh 3.

- “Không mua hôm nay thì tiếc lắm!”

- “Chắc mình hợp màu này…”

Kết quả: 2 ngày sau thấy… không hợp da, không hợp dáng, không cần thiết.

Bây giờ, tôi áp dụng quy tắc “Tạm dừng 24h”:

- Chụp ảnh món đồ lại.

- Về nhà xem lại tủ: có món tương tự chưa? có phối được không?

Sau 24h, nếu vẫn còn muốn và thấy cần, mới quay lại mua.

Nhờ vậy, tôi giảm được 60% chi tiêu quần áo mỗi tháng. Tháng trước, số tiền đó giúp tôi mua bảo hiểm sức khỏe cho cả nhà – thứ mà trước đây tôi luôn chần chừ vì “chưa có tiền”.

Bài học tài chính từ một chiếc áo cashmere

Một người bạn của tôi từng nói:

“Ngày xưa tôi mua 5 cái áo len rẻ, mỗi cái 200 nghìn. Chưa tới nửa mùa đã xù lông, phải bỏ. Bây giờ tôi mua 1 chiếc áo cashmere 1,5 triệu, mặc được 4 năm rồi vẫn như mới.”

Tôi thử tính:

- 5 áo × 200k = 1 triệu → dùng 6 tháng

Tuổi 40 dạy tôi bài học đắt giá: Mua nhiều đồ rẻ chỉ khiến ví rỗng và tủ đồ rối tung - Ảnh 4.

- 1 áo xịn 1,5 triệu → dùng 4 năm

Giá trị thực ra nằm ở thời gian sử dụng – không nằm ở con số lúc mua.

Chi tiết nhỏ, tiết kiệm lớn

Tôi cũng học được một điều: đầu tư vào những chi tiết giúp đồ mặc được lâu hơn:

- Mua móc treo tốt để không làm dão vai áo.

- Có bàn là hơi nước để giữ form áo sơ mi, váy.

- Giặt tay các món vải mỏng hoặc đồ len.

- Không gấp đồ cashmere – hãy treo.

Nhờ vậy, tôi kéo dài tuổi thọ của từng món đồ lên gấp 2–3 lần, giảm đáng kể chi phí quần áo mỗi năm.

Dọn tủ – Dọn lại cách tiêu tiền

Gần đây, tôi đã quyên góp gần 20 món đồ đã lâu không mặc. Có món còn nguyên tag. Tôi từng tiếc, nhưng rồi tôi hiểu:

Thứ lãng phí nhất không phải là tiền đã bỏ ra, mà là không dám buông tay những thứ không còn dùng đến.

Sau đợt dọn đó, tủ nhẹ đi, đầu óc nhẹ theo. Quan trọng nhất, tôi không còn thấy “có lỗi với ví tiền” sau mỗi lần mua sắm.

Kết luận: Mua đúng – sống gọn – ví nhẹ nhưng không rỗng

Tuổi 40 dạy tôi bài học đắt giá: Mua nhiều đồ rẻ chỉ khiến ví rỗng và tủ đồ rối tung - Ảnh 5.

Tuổi 40 là lúc nhiều phụ nữ bắt đầu:

- Ưu tiên sức khỏe.

- Tiêu dùng có chọn lọc.

- Sống nhẹ nhàng, không còn bốc đồng.

Tôi không ngừng chi tiền – tôi chỉ học cách chi tiêu đúng chỗ. Và kết quả là:

- Tủ đồ gọn gàng.

- Sáng mặc đồ không stress.

- Cuối tháng vẫn còn tiền để tiết kiệm.

Hóa ra, không phải “kiêng mua” mới là khôn ngoan – mà là mua ít, mua kỹ, mua có tính toán. Tuổi 40 dạy tôi điều đó – theo cách rất thực tế và rất đáng giá.

Bài cùng chuyên mục