32 tuổi, sống với chưa tới 3 triệu đồng mỗi tháng: Tôi không nghèo - tôi chỉ tiêu tiền có ý thức

30/01/2026 00:00 (GMT+7)

Vì vậy, nhiều năm nay, tôi duy trì một thói quen rất đơn giản: ghi chép toàn bộ chi tiêu hàng ngày và rà soát lại mỗi tháng. Không phải để tự gây áp lực, mà để hiểu rõ cuộc sống của chính mình.

32 tuổi, sống với chưa tới 3 triệu đồng mỗi tháng: Tôi không nghèo - tôi chỉ tiêu tiền có ý thức - Ảnh 1.

Tháng 10 vừa rồi, tổng chi phí sinh hoạt cơ bản của hai vợ chồng tôi - bao gồm ăn uống, đi lại, điện nước, internet, nhu yếu phẩm, quần áo lặt vặt - chỉ rơi vào khoảng 5,6 triệu đồng. Tính trung bình, mỗi người chưa tới 2,8 triệu đồng/tháng.

Con số này không phải đột biến. Những tháng trước đó cũng dao động quanh mức này, có tháng thấp hơn, có tháng nhỉnh hơn một chút, nhưng chưa bao giờ vượt quá 6 triệu cho cả hai.

Rất nhiều người hỏi tôi: “Sống kiểu gì mà ít tiền thế?”. Câu trả lời là: Không phải thắt lưng buộc bụng, mà là cắt đúng chỗ.

1. Quần áo không phải thứ cần mua mỗi tháng

Vợ chồng tôi không có thói quen “đổi tủ đồ theo mùa”. Mỗi mùa chỉ giữ một số lượng đồ nhất định, cũ thì bỏ, cần thì thay, không tích trữ.

Quần áo mùa đông có thể mặc vài năm. Áo thun mùa hè thường bền hai mùa. Trong cả năm vừa rồi, tôi chỉ mua quần áo đúng 3 lần:

- Một lần thay đồ hè khi áo cũ đã giãn

- Một lần mua giày mới vì giày chồng hỏng

- Một lần thay đồ lót định kỳ cuối năm

Tôi không xem livestream bán hàng, không lướt app mua sắm cho vui. Khi không tiếp xúc, ham muốn mua sắm tự nhiên giảm rất nhiều.

2. Biết nấu ăn và không lãng phí - tiết kiệm hơn bất kỳ mẹo nào

Tôi thích nấu ăn, và nấu khá ổn. Điều này giúp gia đình tôi tiết kiệm một khoản rất lớn.

Chúng tôi ăn cơm nhà gần như toàn bộ. Không phải vì “tiết kiệm”, mà vì thích đồ nhà nấu. Tôi không mua thực phẩm theo cảm hứng, chỉ mua đúng lượng cần dùng, nấu vừa đủ ăn.

32 tuổi, sống với chưa tới 3 triệu đồng mỗi tháng: Tôi không nghèo - tôi chỉ tiêu tiền có ý thức - Ảnh 2.

Lãng phí, theo tôi, có 3 kiểu:

- Mua quá nhiều để hỏng

- Nấu quá nhiều rồi bỏ

- Ăn quá mức cần thiết cho cơ thể

Gia đình tôi tránh được cả ba.

3. Ăn ngoài rất ít, đủ để đổi gió

Chúng tôi vẫn ăn ngoài vài lần mỗi tháng, nhưng không coi đó là nhu cầu thường xuyên. Chủ yếu là dịp đặc biệt hoặc có ưu đãi dùng thử, còn lại thì ăn ở nhà.

Thực tế, nếu bữa cơm hàng ngày đã đủ ngon và đủ chất, bạn không còn quá thèm ăn ngoài nữa.

4. Trái cây theo mùa, ăn vừa đủ

Gia đình tôi không thiếu trái cây, nhưng chỉ mua trái cây đúng mùa. Táo, lê, cam, quýt, bưởi… đều có giá rất dễ chịu.

Mỗi ngày, mỗi người chỉ ăn lượng vừa phải, khoảng 200–300g, đúng khuyến nghị dinh dưỡng. Vừa tốt cho sức khỏe, vừa không tốn tiền.

5. Gần như không chi cho đồ ăn vặt và đồ uống

Ăn đủ ba bữa, uống đủ nước, cơn thèm vặt tự biến mất.

Chúng tôi không có thói quen trà sữa, nước ngọt. Khi ra ngoài luôn mang nước theo. Nếu muốn uống thứ gì đó “ngon hơn”, tôi chọn sữa tươi, rẻ và nhẹ người hơn nhiều.

6. Điện thoại - internet: Gọn và đủ

Tôi dùng gói di động dung lượng vừa phải, chủ yếu dùng wifi ở nhà. Tổng chi phí điện thoại + internet chưa tới 200.000 đồng/tháng.

Không xem video liên tục, không lướt mạng vô thức, nên dữ liệu lúc nào cũng dư.

7. Mỹ phẩm, đồ cá nhân: Mua ít, dùng lâu

Một lọ kem dưỡng da tôi dùng gần cả năm. Mỹ phẩm, đồ vệ sinh cá nhân chỉ mua khi hết, không tích trữ. Trung bình mỗi năm mua lại không quá 2 lần.

8. Không hà tiện điện nước - nhưng nhà nhỏ thì tự nhiên tốn ít

Nhà tôi nhỏ, ít đồ, ít người. Tôi không tiết kiệm điện nước kiểu tắt quạt, tắt điều hòa cực đoan. Nhưng tổng tiền điện nước cả năm cũng chỉ khoảng 2,5–3 triệu đồng, chia ra mỗi tháng chưa tới 250.000 đồng.

9. Không có xe máy - đi lại bằng phương tiện công cộng

32 tuổi, sống với chưa tới 3 triệu đồng mỗi tháng: Tôi không nghèo - tôi chỉ tiêu tiền có ý thức - Ảnh 3.

Chúng tôi không mua ô tô. Đi xe buýt, tàu điện khi cần. Trung bình chi phí đi lại khoảng 500.000-600.000 đồng/người/tháng, không lo gửi xe, bảo hiểm, sửa chữa.

10. Gần như không có chi phí xã giao

Vòng quan hệ nhỏ, bạn thân hiểu nhau, không so sánh chi tiêu. Gặp nhau thì ăn uống đơn giản, dã ngoại công viên, mỗi người mang một chút đồ từ nhà.

Gia đình hai bên cũng thống nhất không biếu xén hình thức, không phong bì áp lực. Nhẹ cả ví lẫn đầu.

Tiết kiệm không phải là sống khổ - mà là sống có chọn lọc

Tôi không nghĩ mình đang “chịu đựng”. Ngược lại, tôi thấy cuộc sống rất nhẹ. Ít đồ hơn, ít chi hơn, ít áp lực hơn.

Ở tuổi 32, tôi không cần chứng minh điều gì qua tiêu dùng. Tôi chỉ cần một cuộc sống đủ, gọn, và không nợ nần.

Tiết kiệm không làm bạn nghèo đi. Tiêu tiền không suy nghĩ mới là thứ khiến bạn mãi không khá lên.

Theo: Toutiao

Bài cùng chuyên mục