Vai trò của bố trong nuôi dạy trẻ giúp con lớn lên lành mạnh và hạnh phúc

02/03/2026 21:00 (GMT+7)

Nhiều gia đình vẫn mặc định: mẹ là người nuôi dạy chính, bố là người hỗ trợ. Bố phụ đưa đón, phụ trông con, phụ chơi với con lúc rảnh. Còn phần “dạy con thành người” thì tự nhiên đổ lên vai mẹ.

Nhưng khoa học đang nói điều khác: bố không phải vai phụ trong đời sống tinh thần của con.

Một phân tích tổng hợp đăng năm 2026 trên Journal of Applied Developmental Psychology đặt một câu hỏi rất cụ thể: sự có mặt của người cha liên quan như thế nào đến khả năng hoàn thiện cảm xúc xã hội của trẻ nhỏ? Và mức liên quan ấy có thay đổi theo bối cảnh hay không? Bài cho biết họ tổng hợp bằng chứng để hiểu rõ “độ mạnh – bản chất – điều kiện” của mối liên hệ.

Một bản tóm tắt mở rộng cho thấy phân tích tổng hợp này rà soát 65 nghiên cứu (tiếng Anh và tiếng Trung, sau năm 2000) với tổng quy mô mẫu rất lớn. Đây là điểm quan trọng: không phải một nghiên cứu “nhỏ”, mà là một tổng hợp hệ thống.

Điều này nghĩa là gì với một bà vợ đang mệt vì cảm giác “mình nuôi con một mình”? Nghĩa là: nếu bố tham gia đúng, đó không chỉ là “đỡ việc”. Đó là một can thiệp phát triển cho trẻ.

Cảm xúc xã hội của trẻ không phải thứ “mềm mại cho vui”. Nó là nền tảng để trẻ học tốt, kết bạn tốt, làm việc nhóm tốt và biết chịu trách nhiệm. Một đứa trẻ có năng lực cảm xúc xã hội tốt thường ít hành vi bốc đồng hơn, ít xung đột hơn, và về lâu dài có sức khỏe tinh thần ổn hơn.

Bố góp phần vào năng lực này bằng cách nào?

Trẻ con học xã hội qua tương tác. Mỗi lần bố chơi với con, phản hồi con, đặt giới hạn, sửa lỗi, xin lỗi, khen đúng lúc… trẻ đang học “luật xã hội” bằng trải nghiệm thật. Bố thường chơi khác mẹ: nhiều vận động, nhiều tranh đua, nhiều “kích thích”. Nếu bố biết đặt ranh giới, trẻ học được một kỹ năng cực quan trọng: tự điều tiết trong kích thích cao . Tức là vui mà biết dừng, tức mà biết hạ, thua mà vẫn giữ được mình.

Vấn đề là: nhiều bố ở nhà nhưng không tham gia kết nối với con, cho rằng nhiệm vụ của nam giới trong sự lớn lên của đứa trẻ là phải lạnh lùng, xa cách nhưng chu cấp đầy đủ. Có mặt ở đó, nhưng tâm trí ở điện thoại. Khi đó, trẻ không nhận được phản hồi. Và đứa trẻ, để được nhìn thấy, có thể "làm trò" để được chú ý hơn như tăng “âm lượng”: gào hơn, phá hơn, giận hơn. Nhiều bà mẹ tưởng “con hư”, nhưng thật ra con đang cố kéo bố về phía mình.

Phân tích tổng hợp ấy cũng nhấn mạnh sự có mặt của người cha không chỉ gói gọn trong việc chơi với con, mà còn là chăm sóc, giao tiếp, hỗ trợ học tập, sự ấm áp và phản hồi. Ở góc thực hành, điều tạo khác biệt thường là chất lượng tương tác , nhất là sự ấm áp và phản hồi đúng lúc.

Vậy phụ nữ có thể làm gì để “đưa bố vào cuộc” mà không biến mình thành sếp?

Một: hãy giao “việc sở hữu”. Bố chịu trách nhiệm tắm con, hoặc ru con một cữ, hoặc đưa con đi học. “Sở hữu” nghĩa là bố tự nhớ, tự làm, tự sửa, không cần mẹ nhắc từng bước.

Hai: hãy tạo “nghi thức chơi” 10 -15 phút mỗi ngày. Không điện thoại. Không việc. Chỉ bố - con. Nghi thức ngắn nhưng đều tạo cảm giác an toàn cho trẻ: “bố luôn có mặt ở giờ đó”.

Ba: cho phép bố làm theo cách của bố, miễn an toàn. Nhiều mẹ chi li tiểu tiết đến mức bố sợ làm. Bố sợ làm thì bố rút. Rút lâu thì mẹ càng gánh.

Cuối cùng, một câu tỉnh người: con không cần bố giỏi. Con cần bố thật . Bố có thể vụng, nhưng bố biết quay lại và sửa. Bố biết xin lỗi. Bố biết lắng nghe. Đó là bài học xã hội quý nhất mà trẻ nhận được.

Bài cùng chuyên mục