Photostory: 13 năm tìm con, mất con rồi tuyệt vọng buông xuôi, thế rồi phép màu đến lúc tôi không còn dám mơ mộng gì nữa

10/09/2026 20:17 (GMT+7)

Ngày ấy, tôi từng nghĩ có con là điều thật dễ dàng. Tôi kết hôn năm 25 tuổi. Khi ấy, hai vợ chồng đã chuẩn bị một chiếc nôi nhỏ, vài món đồ sơ sinh và cùng tưởng tượng về đứa trẻ sẽ xuất hiện trong căn nhà này. Tôi tin chỉ cần chúng tôi yêu thương nhau, sớm muộn gì gia đình cũng sẽ có thêm tiếng cười trẻ thơ. Tôi đâu biết chiếc nôi ấy sẽ phải nằm im suốt nhiều năm và để được nghe một tiếng gọi “mẹ”, tôi phải bước qua hành trình kéo dài gần nửa đời tuổi trẻ.

Những câu hỏi tưởng vô tình lại khiến tôi đau suốt nhiều năm. Năm đầu tiên chưa có tin vui, mọi người còn hỏi han nhẹ nhàng. Nhưng khi hai, ba rồi bốn năm trôi qua, những câu hỏi bắt đầu dồn dập hơn: “Bao giờ mới sinh con?”, “Hay là hai đứa có vấn đề?”, “Cưới lâu thế rồi sao vẫn chưa thấy gì?”. Trong những bữa cơm gia đình, tôi chỉ biết cúi mặt và cố gượng cười. Người hỏi có thể quên ngay sau đó, nhưng tôi lại mang từng câu nói về nhà và nghĩ ngợi suốt đêm.

Chúng tôi bắt đầu hành trình tìm con bằng một tập hồ sơ bệnh án. Hai vợ chồng âm thầm đi khám, từ bệnh viện gần nhà đến những cơ sở chuyên khoa lớn hơn. Tôi không còn nhớ mình đã trải qua bao nhiêu lần xét nghiệm, siêu âm và chờ đợi trước cửa phòng khám. Mỗi lần đến bệnh viện, tôi ôm tập hồ sơ trước ngực như ôm lấy hy vọng của mình. Chồng luôn ở phía sau, lặng lẽ khoác áo và động viên tôi. Nhưng cả hai đều hiểu con đường phía trước có thể dài hơn những gì chúng tôi từng hình dung.

Có những buổi, chúng tôi đi tìm con khi trời còn chưa kịp sáng. Nhiều ngày, hai vợ chồng phải thức dậy từ 5 giờ sáng, vượt quãng đường hơn một trăm cây số đến bệnh viện. Tôi ngồi phía sau xe, ôm chặt lưng chồng giữa cái lạnh của buổi sớm. Trong túi là giấy khám bệnh, thuốc men và tất cả số tiền chúng tôi chắt chiu được. Phía trước là con đường dài dẫn đến bệnh viện. Dù không biết kết quả sẽ ra sao, chúng tôi vẫn đi, bởi chỉ cần còn một cơ hội, cả hai đều chưa muốn từ bỏ.

Mỗi tháng, tôi lại đặt hy vọng vào một chiếc que thử nhỏ bé. Chỉ cần cơ thể xuất hiện một dấu hiệu khác thường, tôi lại nghĩ biết đâu lần này con đã về. Tôi âm thầm mua que thử, đợi đến sáng sớm rồi một mình bước vào phòng tắm. Nhưng hết lần này đến lần khác, điều tôi chờ đợi vẫn không xuất hiện. Có những hôm tôi ngồi rất lâu, không khóc nổi. Ngoài cửa, chồng cầm sẵn một cốc nước ấm. Anh không hỏi kết quả, chỉ chờ tôi bước ra và nói: “Không sao, mình vẫn còn có nhau”.

Có lúc tôi muốn buông tay để chồng được làm cha. Sau nhiều năm chữa trị, tôi bắt đầu thấy có lỗi với chồng. Trong một đêm kiệt sức, tôi nói nếu anh muốn có thể tìm một người phụ nữ khác để sinh con. Anh quỳ xuống, nắm chặt tay tôi và nói: “Anh cưới em vì muốn sống cùng em, không phải chỉ để có một đứa con”. Câu nói ấy khiến tôi bật khóc. Tôi hiểu rằng trên hành trình này, mình chưa bao giờ phải chiến đấu một mình. Khi tôi không còn đủ sức tin vào bản thân, anh đã tin thay cả phần tôi.

Năm thứ bảy, chúng tôi đặt tất cả hy vọng vào lần can thiệp đầu tiên. Những hộp thuốc, những mũi tiêm và lịch hẹn bệnh viện dần trở thành một phần trong cuộc sống. Cánh tay tôi xuất hiện những vết băng nhỏ, bụng nhiều lần bầm tím, nhưng tôi vẫn cố mỉm cười. Hai vợ chồng cẩn thận làm theo từng hướng dẫn, không dám bỏ sót bất cứ điều gì. Tôi ăn uống dè dặt, đi lại thật nhẹ và nâng niu hy vọng đang còn rất mong manh. Chúng tôi tin rằng sau từng ấy năm chờ đợi, có lẽ lần này con sẽ thương mà trở về.

Nhưng căn phòng chuẩn bị cho con vẫn chỉ có một chiếc nôi trống. Lần can thiệp ấy không thành công. Tôi đứng trước căn phòng từng được chuẩn bị cho em bé, nhìn chiếc nôi, con gấu bông và tấm chăn nhỏ mà lòng trống rỗng. Tôi từng tưởng tượng mình sẽ đứng ở đây ru con ngủ, thay tã và nghe tiếng con khóc. Nhưng căn phòng vẫn im lặng. Chồng đứng phía sau, ôm lấy vai tôi mà không nói gì. Có những nỗi đau không cần lời an ủi, chỉ cần một người không bỏ đi khi mình yếu đuối nhất.

Đã có lần con đến, nhưng chỉ ở lại với mẹ trong một thời gian rất ngắn. Sau nhiều năm chờ đợi, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy hai vạch. Hai vợ chồng ôm nhau khóc, bắt đầu nói về ngày sinh và tưởng tượng khuôn mặt của con. Nhưng niềm vui chỉ kéo dài vài tuần. Tôi nằm trên giường bệnh, hai tay đặt lên bụng, cố lưu giữ cảm giác con từng ở đó. Đôi tất nhỏ đã mua vẫn nằm nguyên trên bàn. Đứa trẻ chưa kịp chào đời nhưng đã được chúng tôi yêu bằng tất cả trái tim. Ngày phải nói lời tạm biệt con, tôi tưởng mình không thể đứng dậy thêm lần nữa.

Tôi học cách sống mà không biến việc có con thành lý do duy nhất để tồn tại. Sau mất mát ấy, tôi xin dừng điều trị. Tôi cất hồ sơ, thuốc men và những chiếc que thử còn lại vào một chiếc hộp. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không đếm ngày, không soi từng thay đổi của cơ thể và không ép mình phải mạnh mẽ. Tôi trồng cây, nấu những món mình thích và cùng chồng chăm sóc căn nhà nhỏ. Tôi dần hiểu rằng ngay cả khi chưa thể làm mẹ, tôi vẫn là một người phụ nữ trọn vẹn và xứng đáng được yêu thương.

Năm thứ 13, chúng tôi thử thêm một lần và phép màu đã xuất hiện. Tôi bước vào lần điều trị ấy mà không còn dám kỳ vọng quá nhiều. Đến khi bác sĩ cho nghe tiếng tim thai, tôi vẫn ngồi im vì sợ chỉ cần vui quá, phép màu sẽ biến mất. Chồng nắm chặt tay tôi, cả hai nhìn lên màn hình và khóc. Những tháng sau đó, mỗi lần đi khám là một lần chúng tôi nín thở. Khi con cử động trong bụng, tôi mới dần tin rằng sau 13 năm gõ cửa, cuối cùng con đã thật sự chọn chúng tôi làm bố mẹ.

Tiếng khóc đầu tiên của con khép lại 13 năm đằng đẵng chờ mong. Ngày bác sĩ đặt con vào lòng, tôi vừa khóc vừa liên tục nói: “Con đến thật rồi, cuối cùng con cũng đến với mẹ rồi”. Chồng ngồi bên cạnh, vòng tay ôm lấy hai mẹ con, mắt anh cũng đỏ hoe. Trong khoảnh khắc ấy, những chuyến đi từ sáng sớm, những lần điều trị thất bại và tất cả nước mắt dường như lùi lại phía sau. Tôi không biết tương lai mình có trở thành người mẹ tốt hay không. Tôi chỉ biết đứa trẻ mà chúng tôi chờ đợi suốt 13 năm cuối cùng đã nằm bình yên trong vòng tay bố mẹ.

 END

Bài cùng chuyên mục