Camera ghi lại cảnh bé trai 5 tuổi gãy xương đòn ở lớp can thiệp

22/08/2026 20:00 (GMT+7)

Sự việc đáng tiếc này xảy ra tại Trung Quốc. Cậu bé Thần Thần năm nay 5 tuổi, vì chậm phát triển nên khả năng ngôn ngữ kém hơn các bạn đồng lứa. Tháng 4 vừa rồi, qua lời giới thiệu của một phụ huynh cùng hoàn cảnh, bố mẹ gửi em vào trung tâm "Nhất Tâm" để học lớp can thiệp điều hòa cảm giác (Sensory Integration) theo hình thức 1-kèm-1.

Trưa ngày 30/7, Thần Thần đi học về. Anh Hoàng (bố của bé) nhận ra con có biểu hiện lạ:

"Mọi khi thấy bố về là nó lao ra ôm chân ngay, nhưng hôm đó con chỉ ngồi thu lu một chỗ."

Mẹ bé kể, suốt chặng đường từ trung tâm về nhà, con liên tục khóc mếu. Hỏi có chuyện gì thì bé không biết diễn đạt, chỉ vừa khóc vừa kêu đau.

Ban đầu, anh Hoàng nghĩ con chỉ bị ngã xước xát hay căng cơ thông thường nên bảo vợ đưa bé đi khám. Nhưng kết quả X-quang trả về khiến gia đình rụng rời: Gãy chính giữa xương đòn bên phải.

Một đứa trẻ 5 tuổi, đi học can thiệp một buổi mà đến mức gãy cả xương đòn.

Anh Hoàng lập tức gọi cho người quản lý trung tâm yêu cầu trích xuất camera. Giáo viên này trả lời qua loa rằng: Lúc hỗ trợ buộc chân cho bé, động tác "hơi mạnh tay" làm cùi chỏ của bé đập xuống sàn, sau đó lúc cho đu xà một chân thì bé lại ngã thêm lần nữa.

Vợ chồng anh Hoàng tức tốc lao đến trung tâm, ngồi xem lại toàn bộ 2 tiếng băng ghi hình.

Camera đã ghi lại trọn vẹn sự thật tàn nhẫn ấy.

Khi buộc chân cho bé, giáo viên đã vật ngửa em xuống sàn. Đứa trẻ ngã nhào, gào khóc thảm thiết. Nhưng giáo viên không dừng lại, không hề nâng bé dậy, cũng chẳng buồn kiểm tra xem con có làm sao không.

Vẫn tiếp tục ép tập.

Đến bài tập đu xà một chân, Thần Thần tuột tay ngã cắm vai xuống đất. Trong video, tiếng "đốp" vang lên khô khốc.

Đứa trẻ liên tục khóc ngất, nhưng buổi tập vẫn không dừng lại.

Thần Thần không biết nói. Em không thể giải thích mình đau ở đâu, đau khủng khiếp thế nào. Còn giáo viên thì mặc kệ.

"Nghe thấy tiếng 'đốp' đó, tim tôi như có ai cầm dao đâm vào," anh Hoàng nghẹn ngào.

Kết quả giám định y khoa: Thương tích nhẹ cấp độ 2. Nhưng vì con còn quá nhỏ, bác sĩ chỉ định điều trị bảo tồn, không thể phẫu thuật. Một đứa trẻ 5 tuổi phải gánh chịu chiếc xương đòn gãy nứt, lẳng lặng chịu đau chờ nó tự liền.

Anh Hoàng đã báo công an. Ngày 4/8, cơ quan điều tra đã chính thức khởi tố vụ án hình sự về tội "Cố ý gây thương tích".

Sự việc đến đây đã đủ làm người ta căm phẫn, nhưng thái độ sau đó của trung tâm mới là thứ đẩy đỉnh điểm bức xúc lên cao.

Làm việc về vấn đề bồi thường, mức giá đầu tiên mà phía trung tâm đưa ra là: 3.000 Nhân dân tệ (khoảng 10,5 triệu đồng).

Chiếc xương đòn bị gãy của một đứa trẻ 5 tuổi, nỗi sợ hãi tột cùng không thể cất thành lời, cùng nỗi đau "như dao đâm" của người cha thì trong mắt trung tâm này, tất cả chỉ đáng giá 10 triệu đồng.

Khi phóng viên vào cuộc liên hệ, đại diện trung tâm né tránh với lý do "vụ việc đang điều tra". Sau đó, một người tự xưng là người nhà của quản lý trung tâm ráo rảnh đáp: "Công an đã chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát, giáo viên có phạm tội hay không cứ chờ tòa án phán quyết".

Nỗi cay đắng hơn cả: Trung tâm này hoạt động chui.

Ngày 17/8, cơ quan quản lý thị trường kiểm tra đột xuất và phát hiện cơ sở này không hề có Giấy phép kinh doanh. Lực lượng chức năng đã lập biên bản, đình chỉ hoạt động ngay lập tức.

Một cơ sở không giấy phép, không kiểm định, lại nghiễm nhiên mở cửa thu tiền để "điều trị" cho những đứa trẻ chậm phát triển.

Bé trai gãy xương ở lớp can thiệp: Sự thật đau lòng từ Trung Quốc - Ảnh 1.

Góc tối của những lớp học "gán mỡ gắn mác" can thiệp

Bi kịch của Thần Thần đã phơi bày một lỗ hổng đáng sợ trong ngành huấn luyện can thiệp/điều hòa cảm giác hiện nay.

Vốn dĩ, điều hòa cảm giác là một phương pháp phục hồi chức năng chuyên sâu thuộc ngành Y tế. Nhưng khi bị thương mại hóa, tính chuyên môn bị coi nhẹ, biến thành những "khóa học phát triển kỹ năng" tràn lan.

Người giáo viên trực tiếp đứng lớp hôm đó không hề có bằng cấp chuyên môn, chỉ mới kinh qua một khóa đào tạo ngắn hạn vài ngày. Cái gọi là "Chứng chỉ huấn luyện viên" thực chất chỉ là giấy chứng nhận "đã tham gia khóa học", hoàn toàn không phải chứng chỉ hành nghề do nhà nước cấp.

Nghĩa là: Một người không bằng cấp, không chuyên môn, làm việc tại một cơ sở chui, lại có quyền tự do "uốn nắn" một đứa trẻ 5 tuổi bị chậm phát triển và hạn chế ngôn ngữ theo bất cứ cách nào họ thích.

Ngã? Tiếp tục. Khóc? Tiếp tục. Gãy xương? Vẫn tiếp tục.

Đây không phải là dạy học hay trị liệu. Đây là hành vi bạo hành!

Thực tế, Thần Thần không phải nạn nhân duy nhất:

Tại Cẩm Châu - Trung Quốc, một bé trai 5 tuổi bị chấn thương đầu ở trung tâm can thiệp, nhưng cả ngành giáo dục lẫn quản lý thị trường đều chối bỏ trách nhiệm vì... "không thuộc thẩm quyền".

Tại Tây An - Trung Quốc, bé gái 4 tuổi mắc hội chứng tự kỷ bị giáo viên bạo hành liên tục, bầm tím khắp người, hai tay sưng húp.

Tại Tế Nam - Trung Quốc, một bé 3 tuổi bị gãy xương chân ngay trong giờ học do sàn nhà trung tâm xuống cấp hỏng hóc.

Hết đứa trẻ này đến đứa trẻ khác gặp nạn, nhưng ngành dịch vụ này vẫn đang mọc lên như nấm và phát triển vô tội vạ.

Cha mẹ cần làm gì để bảo vệ con?

Dù các cơ quan chức năng đang thắt chặt quy chuẩn nghề nghiệp, nhưng với Thần Thần, mọi thứ đã quá muộn. Để tránh những bi kịch tương tự, trước khi gửi gắm con cho bất kỳ trung tâm nào, cha mẹ hãy nằm lòng 3 nguyên tắc vàng:

Kiểm tra Giấy phép kinh doanh: Đến nơi, việc đầu tiên là nhìn lên tường xem có treo giấy phép không. Dịch vụ đăng ký có rõ ràng không. Không có giấy phép — Quay lưng đi ngay!

Xác minh bằng cấp của giáo viên: Nếu trung tâm không thể trưng ra bằng cấp chuyên môn bài bản của người trực tiếp dạy con bạn, tuyệt đối không gửi gắm.

Minh bạch Camera: Trung tâm phải cho phép phụ huynh xem camera trực tiếp hoặc trích xuất bất cứ lúc nào. Nếu camera là "bí mật nội bộ" - Hãy đưa con về ngay lập tức!

Thần Thần chưa biết nói, em không thể tự kêu cứu. Nếu bố mẹ không kiên quyết đòi xem camera, sự thật này có lẽ sẽ bị vùi lấp vĩnh viễn.

Ngoài kia còn bao nhiêu đứa trẻ không biết nói? Bao nhiêu tổn thương đang bị che giấu sau sự im lặng tủi hờn của những đứa trẻ "không biết diễn đạt"?

Một đứa trẻ 5 tuổi đáng lẽ phải được chạy nhảy tung tăng dưới ánh mặt trời, chứ không phải gào khóc ngã quỵ hết lần này đến lần khác trước ống kính camera.

Mong xương đòn của Thần Thần sớm lành lặn. Và mong sao tiếng "đốp" đớn đau ấy sẽ không bao giờ giáng xuống bất kỳ đứa trẻ nào nữa.

Nguồn: Yangcheng Evening News; The Paper

Bài cùng chuyên mục