Đừng chần chừ nữa, Tết này hãy chụp ảnh với người thân: "Khi nhà mình còn có nhau" - món quà vô giá nhưng có hạn định

16/02/2026 18:06 (GMT+7)

Sáng nay 29 Tết, trời se lạnh, tôi lại được ngồi sau xe máy của bố để đi tảo mộ, mời ông bà về đón Tết cùng gia đình. Đã bao lâu rồi tôi mới lại có cảm giác nhỏ bé như thế này sau lưng bố?

Nhưng cũng chính lúc ấy, khi đôi mắt thôi mải mê nhìn phố xá mà dừng lại ở bóng hình phía trước.

Hoá ra, đôi vai của người đàn ông mà tôi luôn xem là vĩ đại nhất cuộc đời, người từng là cả bầu trời che chở, nay đã còm cõi và gầy yếu đi nhiều đến thế.

Thời gian chẳng chừa một ai, và bố cũng không ngoại lệ.

Trong bộ nhớ điện thoại của chúng ta, có lẽ có hàng chục tấm ảnh selfie, những trăm bức ảnh từ các cuộc hẹn cafe, hay những cuộc vui với người lạ...

Nhưng đã bao giờ bạn giật mình tự hỏi: Lần gần nhất mình đứng chung một khung hình với bố mẹ là khi nào?

Một đoạn video phỏng vấn thực tế gần đây, chúng tôi đã đặt ra một câu hỏi tưởng chừng đơn giản: "Lần gần nhất bạn chụp ảnh với bố mẹ là khi nào" và câu trả lời lại vô cùng bất ngờ.

Khi nhà mình còn có nhau

Bên cạnh những nụ cười chính là những cái lắc đầu, những khoảng lặng dài và những tiếng thở dài.

Hóa ra, chúng ta đang rất "giàu có" với thế giới ngoài kia, nhưng đôi khi lại quên mất những người thân thuộc của chính mình.

Chúng ta thường sống như thể thời gian của người thân là vô hạn. Chúng ta khất lần những tấm hình chung bằng câu cửa miệng: "Thôi, để dịp khác", "Để Tết sau con thành công hơn rồi chụp cả thể".

Nhưng sự thật nghiệt ngã là: Bố mẹ không đứng yên một chỗ để đợi chúng ta thành công.

Mỗi mùa xuân sang, tấm vé "còn có nhau" lại bị xén đi một góc.

Tóc bố bạc thêm một nửa, dấu chân chim trên mắt mẹ sâu thêm vài phần. Một bức ảnh không thể ngăn thời gian trôi, nhưng nó có khả năng "đóng băng" khoảnh khắc.

Đừng để đến lúc vị trí của bố mẹ trong mâm cơm chỉ còn là một khoảng trống, bạn mới lùng sục tìm kiếm một tấm hình chung để nhìn cho đỡ nhớ. Lúc đó, dù có dùng công nghệ hiện đại nhất để phục chế hay ghép ảnh, cái thần thái của sự "đủ đầy" cũng chẳng bao giờ tìm lại được.

Có một sự thật đau lòng: Nhiều người sẵn sàng đứng hàng giờ để chụp một tấm hình check-in quán cà phê đẹp, nhưng lại ngại ngùng khi đề nghị với bố mẹ rằng: Cả nhà mình chụp cùng nhau.

Bạn ơi, giá trị của một bức ảnh gia đình không nằm ở độ phân giải hay bộ lọc màu. Nó nằm ở cái chạm vai của bố, cái nắm tay của mẹ, và ở hơi ấm của những ngày nhà mình vẫn còn trọn vẹn. Đó chính là "di sản" duy nhất không thể mua bằng tiền, chỉ có thể đổi bằng sự hiện diện và lòng trân trọng.

Đừng đợi đến ngày đại lễ, cũng đừng đợi đến khi có một chiếc máy ảnh thật xịn. Hãy biến Tết này trở nên khác biệt bằng một hành động nhỏ nhưng mang sức nặng của cả đời người: Nhấc máy lên và mời bố mẹ chụp chung một tấm hình.

Hãy chụp để thấy mình đã lớn lên trong sự già đi của bố mẹ. Hãy chụp để lưu giữ nụ cười móm mém của mẹ, ánh mắt tự hào của bố.

Để sau này, giữa những bão giông của cuộc đời, khi lật lại album ảnh, bạn sẽ thấy mình từng giàu có đến nhường nào khi vẫn còn "có nhau".

Hãy biến Tết này trở nên khác biệt.

Không cần máy ảnh xịn, không cần bối cảnh cầu kỳ, chỉ cần một cái chạm vai, một nụ cười thật thà bên gốc đào, cành mai. Bức ảnh đó sẽ là bằng chứng cho thấy dù thế giới ngoài kia có thay đổi ra sao, nhà mình vẫn còn có nhau, vẫn còn đủ đầy và vẹn nguyên. Đó chính là "bao lì xì" giá trị nhất mà bạn có thể tặng cho chính mình của 20, 30 năm về sau.

"Nhà mình còn có nhau" là câu nói hạnh phúc nhất, nhưng cũng là lời nhắc nhở về một định hạn ngắn ngủi nhất thế gian. Tết này, nhất định phải cùng bố mẹ chụp một tấm hình, bạn nhé!

Bài cùng chuyên mục