Bạo hành trẻ luôn luôn là vấn đề khiến dư luận phẫn nộ. Những ngày gần đây, liên tiếp những vụ bạo hành trẻ xảy ra khiến những bậc làm cha làm mẹ bàng hoàng, không thể tin nổi rằng những chuyện nhẫn tâm như vậy lại có thể tồn tại trên đời.
Nhưng không chỉ những vụ gần đây đâu, trước đây nữa cũng đã từng có không ít những vụ bạo hành trẻ như vậy.
Đau xót làm sao. Tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần vì tôi cứ nghĩ rằng tôi đọc nhầm. Nhưng đó là sự thật. Những kẻ bạo hành đứa trẻ nhỏ xíu đó chính là cha dượng và MẸ RUỘT của con...
Là MẸ RUỘT của con.
Thật không thể tưởng tượng ra những gì con đã trải qua khi bị bạo hành với chính người là tất cả với con. Với một đứa trẻ, mẹ là tất cả thế giới của chúng.
Một đứa trẻ bé bỏng, đáng lẽ còn đang tuổi ôm gấu bông đi ngủ, còn chưa hiểu hết thế nào là đúng sai, thậm chí còn ở cái tuổi khóc lóc ăn vạ, dỗi hờn... lại phải sống suốt nhiều ngày trong sợ hãi, đói khát và đau đớn, ngay bên cạnh chính người sinh ra mình.
Cũng ở tuổi 20 như mẹ của em bé, tôi trở thành mẹ đơn thân. Tôi trải qua nhiều biến cố, vất vả, tủi hổ và cô độc nhưng tôi vẫn không làm sao có thể hiểu được hành vì và suy nghĩ của người mẹ nhẫn tâm ấy.
Tôi không muốn phán xét chuyện một người phụ nữ đi tìm hạnh phúc mới sau đổ vỡ. Phụ nữ không có lỗi khi muốn được yêu thương lần nữa. Sau những tháng ngày cô độc, tổn thương, ai cũng có quyền mong mình có một mái nhà, một người đàn ông để nương tựa, để cùng đi tiếp quãng đời còn lại.
Nhưng làm mẹ rồi, mọi lựa chọn của mình không còn là chuyện của riêng mình nữa.
Bởi phía sau mình còn có một đứa trẻ. Một đứa trẻ không có quyền chọn gia đình và người thân cho mình.

Không có khả năng tự bảo vệ mình.
Không thể chạy trốn nếu bị bạo hành.
Cũng không thể nói hết những gì mình đang chịu đựng.
Người lớn có thể vì cô đơn mà nhắm mắt bước vào một mối quan hệ sai lầm. Nhưng trẻ con thì không có cơ hội thứ hai để làm lại tuổi thơ, thậm chí là chẳng có cả cơ hội để lớn lên...
Điều khiến tôi ám ảnh nhất trong những vụ án kiểu này không chỉ là những trận đòn, mà là cảm giác bất lực của một đứa trẻ khi bị chính mẹ mình quay lưng.
Có lẽ bé đã từng khóc. Từng cầu cứu. Từng sợ hãi khi người đàn ông kia bước vào phòng.
Nhưng cuối cùng, người mà con tin tưởng nhất lại không bảo vệ con.
Đó mới là điều đau nhất.
Nhiều người nói: “Chắc người mẹ cũng bị thao túng”, “có thể cô ấy còn quá trẻ”, “có lẽ cô ấy sợ mất người đàn ông đó”… Có thể đúng. Nhưng dù bất kỳ lý do gì, thì cũng không thể dùng để biện minh cho việc một người mẹ đứng nhìn hoặc tham gia vào việc bạo hành con mình suốt nhiều ngày.
Tình yêu không sai. Đi thêm bước nữa không sai.
Sai là khi vì giữ lấy một người đàn ông mà đánh đổi sự an toàn và hạnh phúc của con mình.
Sai là khi đặt cảm xúc cá nhân lên trên an toàn và sinh mạng của một đứa trẻ.
Sai là khi bất chấp cả đạo lý lẫn pháp luật để níu kéo thứ gọi là “hạnh phúc mới”.
Một người đàn ông tử tế sẽ không coi con riêng của bạn là cái gai trong mắt. Càng không cần bạn phải lựa chọn giữa anh ta và con.
Còn nếu một người đàn ông khiến con bạn sợ hãi, tổn thương, thu mình, khóc thét mỗi khi đến gần… thì đó không phải cái gọi là "hạnh phúc", đó là hiểm họa.
Làm mẹ đơn thân rất khó. Tôi hiểu.
Có những đêm tủi thân đến bật khóc. Có những lúc chỉ muốn có ai đó ở cạnh để đỡ đần, để sẻ chia.
Tôi hiểu cảm giác ấy hơn ai hết.
Nhưng dù có cô đơn đến đâu, tôi vẫn luôn nghĩ rằng con mình phải được an toàn mà lớn lên trước đã. Người lớn đau lòng còn có thể tự chữa lành. Nhưng tuổi thơ bị bạo hành sẽ theo một đứa trẻ suốt cả cuộc đời.
Thậm chí có những đứa bé còn chẳng kịp trưởng thành để chữa lành nữa.
Mỗi lần đọc tin một đứa trẻ phải chịu đau đớn vì chính người thân của mình, tôi đều tự hỏi rằng các con đã tuyệt vọng thế nào? Con đau lắm đúng không? Con đã mong mẹ ôm mình một lần đúng không? Con đã nghĩ mẹ sẽ cứu mình đúng không?...
Không có người đàn ông nào đáng để một người mẹ đánh đổi con mình, kể cả đó là bố của đứa trẻ, chứ đừng nói đến 1 kẻ xa lạ. Và cũng không có thứ “hạnh phúc mới” nào được phép xây dựng trên nước mắt, máu và mạng sống của một đứa trẻ.
Bài cùng chuyên mục
Mẹ đẻ bé gái 4 tuổi bị bạo hành tử vong ở Hà Nội bị khởi tố tội Giết người
Trước đó, Nguyễn Minh Hiệp (22 tuổi, trú tỉnh Ninh Bình) - cha dượng của cháu H. - cũng đã bị Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội khởi tố, bắt tạm giam về cùng tội danh.
Người mẹ 20 tuổi vừa đi khám thai, vừa ra tay đánh con gái: Nghịch lý đau lòng trong vụ bạo hành trẻ em chấn động ở Hà Nội
Trong toàn bộ chuỗi sự kiện ngày 3/5 dẫn đến cái chết của bé B.T.H., có một chi tiết khiến dư luận không khỏi bàng hoàng: ngay trong buổi sáng hôm đó, sau khi cùng Hiệp đánh đập con gái, Bàn Thị Tâm - người mẹ 20 tuổi - được chính Hiệp đưa đi khám thai. Rồi cả hai bỏ mặc cô bé 4 tuổi một mình trong phòng trọ, đi chơi.
Những vụ bạo hành trẻ có "sự tham gia" của chính mẹ đẻ: Làm ơn! Đừng bất chấp tất cả luân thường đạo lý để tìm kiếm "hạnh phúc mới"
Với một đứa trẻ, mẹ là tất cả thế giới của chúng...
Ai là người khơi mào chuỗi bạo hành dã man trong chiều 3/5 định mệnh khiến bé gái 4 tuổi ở Hà Nội tử vong?
Trong chuỗi bạo hành kéo dài suốt gần một tháng mà bé B.T.H. (4 tuổi, trú tại phòng trọ phường Phú Diễn, Hà Nội) phải chịu đựng trước khi tử vong vào chiều 6/5, lời khai của hai đối tượng liên quan đã hé lộ một sự thật đau lòng.
Vì sao bé gái 4 tuổi bị bạo hành tử vong ở Phú Diễn lại là Câu hỏi không dễ trả lời
Câu hỏi day dứt nhất sau vụ bé gái 4 tuổi tử vong tại Phú Diễn không nằm ở hành động của người cha dượng. Nó nằm ở người mẹ - người đã mang nặng đẻ đau, nhưng lại có thể đứng nhìn con gái mình bị xịt vòi nước vào miệng đến ngừng thở.
Phẫn nộ vụ bé gái 4 tuổi tử vong vì bạo hành từ cha dượng và mẹ đẻ
Một bé gái 4 tuổi được đưa vào bệnh viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch và tử vong sau 3 ngày điều trị. Trước đó, nạn nhân bị cha dượng và mẹ đẻ bạo hành nhiều lần tại phòng trọ.