23 Tháng Chạp cúng ông Công ông Táo giúp mẹ buông bỏ để đón năm mới an yên

03/02/2026 19:49 (GMT+7)

Chúng ta thường bước vào ngày 23 tháng Chạp với tâm thế của một "cuộc chạy đua". Chạy đua với mâm cỗ đầy, chạy đua với giờ hoàng đạo, chạy đua với những chú cá chép đỏ rực cần thả phóng sinh. Trong cái không khí tất bật của khói hương và bếp núc ấy, người phụ nữ - người giữ lửa của gia đình thường là người mệt nhoài nhất. 

Nhưng năm nay, hãy thử dừng lại một chút. Bên cạnh nghi thức tiễn Táo quân về trời, ngày 23 tháng Chạp còn mang một ý nghĩa chữa lành sâu sắc mà ít ai để ý: Đó là thời điểm vàng để "buông bỏ". Buông bỏ những áp lực vô hình, buông bỏ sự cầu toàn thái quá và buông bỏ cả những hờn giận của năm cũ. Bài viết này là một cái ôm nhẹ nhàng gửi đến các mẹ, để ngày ông Táo không chỉ là ngày lễ nghi, mà là ngày giải phóng tâm hồn.

Từ căn bếp nhỏ đến khoảng trời rộng

Người xưa quan niệm, Táo quân là vị thần cai quản bếp lửa, chứng kiến mọi chuyện buồn vui, xung đột hay hòa thuận trong gia đình suốt một năm qua. Ngày 23 tháng Chạp, Ngài cưỡi cá chép về trời tâu lại với Ngọc Hoàng. Chúng ta lo lắng sắm sửa lễ vật, mũ áo, cá chép, cốt cũng là mong Táo quân "nói khéo", báo cáo những điều tốt đẹp và bỏ qua những lỗi lầm. Nhưng ngẫm cho kỹ, người cần được "báo cáo" và tha thứ nhất, chẳng phải là chính bản thân chúng ta hay sao?

Suốt 365 ngày qua, căn bếp của mẹ đã chứng kiến bao nhiêu lần tiếng thở dài vì cơm áo gạo tiền? Bao nhiêu lần bát đũa xô lệch vì những bất đồng quan điểm với chồng con? Và cả bao nhiêu lần mẹ tự trách mình chưa đủ giỏi, chưa đủ khéo, chưa đủ chu toàn? Ngày hôm nay, khi dọn dẹp căn bếp để tiễn ông Táo, đó cũng là lúc mẹ nên cầm chiếc chổi vô hình, quét sạch những hạt bụi trong tâm trí mình.

23 tháng Chạp không chỉ cúng ông Công ông Táo: Đây là ngày mẹ nên buông bỏ để nhẹ lòng đón năm mới- Ảnh 1.

Ảnh: Vũ Thu Hương

Ngày để tha thứ cho sự "không hoàn hảo" của chính mình

Phụ nữ chúng ta hay có thói quen tự làm khổ mình bằng hai chữ "hoàn hảo", nhất là mỗi dịp Tết đến xuân về. Nhìn mâm cỗ nhà người ta đăng trên mạng xã hội phải đủ "bát chiết yêu, đĩa cây tùng", mẹ lại thấy mâm cơm nhà mình sao đạm bạc quá. Nhìn nhà người ta sơn son thếp vàng, mẹ lại chạnh lòng vì ngôi nhà mình còn bừa bộn. Chính những áp lực so sánh ấy khiến ngày 23 tháng Chạp trở nên nặng nề, mất đi ý nghĩa thiêng liêng vốn có.

Hôm nay, hãy buông bỏ sự so sánh ấy. Táo quân ở trong bếp, Ngài hiểu rõ nhất rằng một mâm cỗ cúng dù đơn sơ nhưng được nấu bằng sự bình an, hòa thuận sẽ quý giá hơn ngàn lần mâm cao cỗ đầy mà người nấu thì cau có, người ăn thì lạnh lùng. Hãy tha thứ cho bản thân nếu năm qua mẹ chưa kiếm được nhiều tiền như dự định, hay chưa kịp sửa sang lại gian nhà. 

Hãy chấp nhận rằng mình đã cố gắng hết sức, và sự cố gắng ấy xứng đáng được trân trọng. Buông bỏ áp lực hoàn hảo, mẹ sẽ thấy mâm cúng ông Táo năm nay nhẹ nhàng hơn, và nụ cười của mẹ khi đứng trước ban thờ cũng rạng rỡ hơn.

23 tháng Chạp không chỉ cúng ông Công ông Táo: Đây là ngày mẹ nên buông bỏ để nhẹ lòng đón năm mới- Ảnh 2.

Ảnh: Vũ Thu Hương

Thả cá chép, thả trôi cả những muộn phiền

Nghi thức thả cá chép không chỉ là đưa phương tiện cho Táo quân, mà còn là hành động của từ bi, của phóng sinh. "Phóng sinh" ở đây, hiểu theo nghĩa rộng cho người phụ nữ, chính là phóng thích những năng lượng tiêu cực ra khỏi cơ thể mình.

Khi mẹ nghiêng bát thả chú cá chép xuống dòng sông hay hồ nước, hãy tưởng tượng rằng mình đang gửi theo dòng nước ấy những nỗi buồn của năm cũ. Đó có thể là nỗi giận hờn với người bạn đời vô tâm, sự thất vọng về một mối quan hệ bạn bè, hay nỗi lo âu về kinh tế. Nước sẽ cuốn trôi tất cả ra biển lớn. 

Đừng giữ lại những ấm ức trong lòng để mang sang năm mới. Một chiếc bình đầy nước cũ thì không thể chứa thêm nước ngọt lành. Cũng như một trái tim đầy tổn thương và toan tính sẽ không còn chỗ cho may mắn và phước lành của năm mới len lỏi vào.

23 tháng Chạp không chỉ cúng ông Công ông Táo: Đây là ngày mẹ nên buông bỏ để nhẹ lòng đón năm mới- Ảnh 3.


Dọn lòng nhẹ tênh để đón "Vận Mới"

Ông bà ta bảo "Tống cựu nghinh tân" - tiễn cái cũ đi để đón cái mới về. Nhưng cái "cũ" đáng sợ nhất không phải là bộ quần áo sờn hay cái ghế gãy chân, mà là những định kiến và nỗi buồn cũ kỹ trong đầu. Ngày 23 tháng Chạp là thời điểm chuyển giao tuyệt vời nhất về mặt tâm linh. Khi ông Táo vắng nhà (từ 23 đến 30 Tết), đó là khoảng thời gian "giao thoa" để chúng ta tự mình cai quản lấy tâm ý của mình.

Mẹ hãy dành buổi chiều ngày 23, sau khi mâm cúng đã xong xuôi, bếp núc đã gọn gàng, để ngồi xuống uống một tách trà nóng. Hãy hít một hơi thật sâu, nhìn lại căn bếp nhỏ - vương quốc của mình. Hãy cảm ơn vì năm qua, dù sóng gió thế nào, bếp lửa vẫn đỏ, gia đình vẫn quây quần. Sự biết ơn đó chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất.

Buông bỏ không phải là lãng quên trách nhiệm, mà là chọn lọc những gì đáng giữ. Giữ lại yêu thương, giữ lại bài học, và buông đi sự dằn vặt. Để rồi khi chiều 30 Tết, khi đón ông Táo quay về, Ngài sẽ thấy một người phụ nữ với tâm thế rạng ngời, một ngôi nhà ngập tràn sinh khí. Đó mới thực sự là phong thủy tốt nhất cho một năm mới hanh thông.

Vậy nên, 23 tháng Chạp năm nay, mẹ nhớ nhé: Cúng ông Táo cốt ở tấm lòng thành, và lễ vật lớn nhất mẹ dâng lên trời đất chính là sự an yên trong tâm hồn mình. Hãy buông bỏ để hạnh phúc chạm ngõ!

Bài cùng chuyên mục