52 tuổi, sống một mình trong căn hộ 58m² và bài toán chi tiêu giúp tôi sống nhàn hơn mỗi tháng

25/01/2026 20:00 (GMT+7)

Ở tuổi 52, Rose sống một mình trong căn hộ rộng 58m² tại Tokyo. Không chồng con, không gia đình đông người, thu nhập cũng không thuộc nhóm cao. Nhưng điều khiến nhiều người chú ý không phải là ngôi nhà gọn gàng hay phong cách sống chậm rãi của cô, mà là một thực tế rất rõ ràng: mỗi tháng trôi qua, Rose không còn căng thẳng vì tiền.

52 tuổi, sống một mình : Cuộc sống mà nhiều người có gia đình cũng phải ghen tị - Ảnh 1.

“Không phải tôi kiếm được nhiều hơn. Chỉ là tôi tiêu tiền theo cách khác”, Rose nói.

Chọn sống một mình, đồng nghĩa với việc phải tính tiền rất kỹ

Khi quyết định sống một mình lâu dài, Rose hiểu rõ một điều: không có ai “chia lửa” tài chính với mình. Mọi khoản chi từ tiền nhà, sinh hoạt, y tế đến những rủi ro tuổi trung niên đều phải tự gánh.

Vì vậy, ngay từ đầu, cô đặt ra nguyên tắc: nhà phải vừa đủ, chi tiêu phải nhìn thấy điểm dừng.

Căn hộ 58m² không phải lựa chọn ngẫu nhiên. Với Rose, đó là diện tích cân bằng giữa ba yếu tố: chi phí mua/thuê hợp lý, chi phí duy trì thấp và vẫn đủ không gian để sống thoải mái. “Nhà rộng hơn đồng nghĩa với tiền điện, tiền sửa chữa, tiền mua đồ cũng phình ra theo”, cô nói.

52 tuổi, sống một mình : Cuộc sống mà nhiều người có gia đình cũng phải ghen tị - Ảnh 2.

Một căn nhà nhỏ để giữ chi tiêu không trôi tuột

Toàn bộ không gian sống của Rose được thiết kế xoay quanh một mục tiêu: tiêu ít nhưng không khổ.

Lối vào thấp hơn mặt sàn - đúng kiểu nhà Nhật - giúp hạn chế bụi bẩn, đồng nghĩa với việc ít phải dọn dẹp, ít phải mua đồ làm sạch. Tủ giày chỉ vừa đủ cho những đôi đang dùng theo mùa, không có chuyện tích trữ.

Ngay từ khu vực này, Rose đã loại bỏ một thói quen mà nhiều người mắc phải: mua đồ phòng khi cần.

“Những món đồ ‘để đó cho yên tâm’ mới là thứ âm thầm rút tiền đều đặn nhất”, cô nói.

Không gian mở: ít tường hơn, ít đồ hơn, ít tiền hơn

Phòng khách, phòng ăn và bếp được gộp thành một không gian mở. Không phải để cho đẹp, mà vì ít tường hơn nghĩa là ít nội thất, ít chi phí hoàn thiện, ít đồ phải mua.

Phòng khách chỉ có những món thật sự cần: sofa, bàn nhỏ, thảm, vài bức tranh. Không có tủ trang trí lớn, không kệ trưng bày dày đặc. “Đồ càng nhiều, tiền càng khó kiểm soát”, Rose chia sẻ.

Sàn gỗ nâu nhạt, tường trơn, trần không làm giả, tất cả đều là những lựa chọn giúp giảm chi phí bảo trì lâu dài. Với bà, nhà không cần phô trương, chỉ cần không phát sinh thêm tiền mỗi năm.

Bàn ăn tròn và khoản chi “có kế hoạch”

Chiếc bàn ăn tròn bằng gỗ nguyên khối đặt giữa nhà là nơi Rose dùng bữa, tiếp bạn bè và… tính tiền.

Rose ăn ở nhà gần như mỗi ngày. Thực đơn đơn giản: hấp, luộc, món nguội. Không chỉ vì sức khỏe, mà vì ăn đơn giản giúp bếp gọn, điện nước thấp và ít phải mua sắm.

Khoản chi cho hoa tươi - tưởng là xa xỉ - thực ra lại được Rose đưa vào ngân sách cố định. Hoa được giao mỗi tuần, đúng giờ, đúng số lượng. “Chi tiêu có kế hoạch giúp tôi không vung tay vào những thứ khác”, cô nói.

Gian bếp nhỏ nhưng kiểm soát được tiền

Bếp được thiết kế theo kiểu Type II, có đảo bếp nhỏ, đủ dùng cho một người. Mọi dụng cụ đều treo hoặc cất gọn, không có đồ trùng lặp.

Rose không chạy theo thiết bị bếp đắt tiền. Cô đầu tư đúng một máy hút mùi tốt, vì “một thiết bị dùng hàng ngày đáng tiền hơn mười món mua về để đó”.

Nhờ vậy, chi phí bảo trì, sửa chữa và thay mới đồ bếp của cô gần như không phát sinh suốt nhiều năm.

Phòng ngủ tối giản để tiết kiệm… cả tiền lẫn năng lượng

Phòng ngủ của Rose gần như trống: một chiếc giường lớn, tủ âm tường và bàn nhỏ bên cạnh giường. Không TV, không tủ phụ, không đồ trang trí dư thừa.

“Ngủ ngon là một cách tiết kiệm tiền. Khi ngủ đủ, tôi không cần mua thêm cà phê, thực phẩm bổ sung hay những thứ để ‘bù năng lượng’”, Rose cười.

Ban công 3m² được tận dụng làm góc uống cà phê, đọc sách. Không đi chơi xa nhiều, không mua sắm giải trí dày đặc, đó là cách Rose giữ cho ngân sách mỗi tháng luôn nằm trong tầm kiểm soát.

Sống nhàn không phải vì ít việc, mà vì ít lo tiền

Ở tuổi 52, Rose không đặt mục tiêu giàu có. Điều cô hướng tới là một dòng tiền ổn định và tâm lý nhẹ nhõm.

“Nhà nhỏ hơn một chút, tiêu ít hơn một chút, nhưng đổi lại là mỗi tháng không phải giật mình vì hóa đơn”, cô nói.

Căn hộ 58m² này, xét cho cùng, không chỉ là nơi ở. Nó là kết quả của một bài toán chi tiêu được tính rất kỹ - nơi mọi mét vuông đều phục vụ cho một mục tiêu duy nhất: sống đủ, sống nhàn và không bị tiền bạc đuổi theo.

Và có lẽ, với nhiều người trung niên, đó mới là thứ đáng mơ ước nhất.

Bài cùng chuyên mục