Đoạn clip khiến nhiều mẹ bỉm như nhìn thấy chính mình: Đừng nhìn thấy 1 mẹ bỉm ngủ đến 8-9h mà vội vàng đánh giá, phán xét họ

12/08/2026 20:00 (GMT+7)

“Nhìn nó ngủ tới 8, 9 giờ sáng kìa, lười thế không biết!”

Một câu nói tưởng như vô thưởng vô phạt đôi khi lại trở thành áp lực đối với những người mẹ đang nuôi con nhỏ. Bởi người ngoài thường chỉ nhìn thấy một bà mẹ nằm trên giường khi trời đã sáng, nhưng ít ai biết trước đó là cả một đêm dài thức giấc, dỗ dành, bế con, cho con ăn và từng giấc ngủ ngắn ngủi, chập chờn.

Gần đây, một đoạn clip được trích xuất từ camera phòng ngủ thu hút sự chú ý khi ghi lại chân thực một đêm của hai mẹ con. Không có lời kể dài dòng, cũng chẳng cần tô vẽ, những mốc thời gian xuất hiện trên màn hình đủ để người xem hình dung phần nào sự vất vả phía sau một giấc ngủ đến 8-9h sáng của mẹ.

Đừng vội đánh giá

08h47 sáng, căn phòng đã ngập ánh nắng. Hai mẹ con vẫn nằm trên giường. Dòng chú thích đi kèm khiến nhiều người đồng cảm: “Thứ họ thấy là một mẹ bỉm sữa ngủ đến 9 giờ sáng, nhưng họ không biết một đêm cô ấy đã trải qua những gì.”

Bởi đêm hôm đó, giấc ngủ của người mẹ gần như bị chia nhỏ thành từng mảnh.

01h00 sáng, đứa trẻ giật mình tỉnh giấc và bắt đầu quấy khóc. Người mẹ loạng choạng ngồi dậy, đôi mắt vẫn còn nặng trĩu vì buồn ngủ nhưng đôi tay đã theo phản xạ bế con, vỗ về và dỗ dành.

01h41, khi mẹ vừa chợp mắt chưa được bao lâu, đứa trẻ lại trằn trọc.

01h54, chưa đầy 15 phút sau, con tiếp tục tỉnh giấc. Chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến người mẹ bật tỉnh. Từ 1 giờ đến gần 2 giờ sáng, cô đã phải thức dậy nhiều lần để chăm con.

Đến 03h30, màn đêm một lần nữa bị phá vỡ bởi tiếng con quấy. Người mẹ ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng miết lưng, chờ con ngủ sâu rồi mới dám nằm xuống.

03h58, con lại chồm dậy. Mẹ lại tỉnh giấc.

Đến 04h51, khi trời gần sáng, những lần thức giấc liên tiếp mới tạm dừng. Người mẹ lúc này mới có thể thực sự chìm vào giấc ngủ.

Và đó là lý do vì sao đến gần 9 giờ sáng, cô ấy mới có thể thức dậy.

Nếu chỉ nhìn vào khoảnh khắc ấy, người ta có thể dễ dàng nghĩ rằng người mẹ đang “ngủ nướng”, “lười biếng” hay được nuông chiều. Nhưng nếu nhìn lại cả một đêm, câu chuyện hoàn toàn khác.

Đôi khi, 8-9 giờ sáng không phải là giờ bắt đầu một ngày mới của mẹ bỉm, mà chỉ là lúc cô ấy mới có cơ hội ngủ bù sau một đêm gần như không được ngủ trọn vẹn.

Nuôi con nhỏ, đặc biệt trong những tháng đầu đời, đồng nghĩa với việc giấc ngủ của cha mẹ thường xuyên bị gián đoạn. Trẻ có thể thức vì đói, vì khó chịu, vì cần được ôm ấp hoặc đơn giản là chưa hình thành được nhịp ngủ ổn định.

Điều mệt mỏi không chỉ nằm ở số giờ ngủ ít, mà còn ở việc giấc ngủ liên tục bị đánh thức.

Có những đêm, người mẹ vừa đặt lưng xuống đã phải bật dậy. Vừa nhắm mắt lại, tiếng khóc của con lại vang lên. Cứ như vậy, một đêm tưởng dài nhưng thực tế chỉ còn những khoảng ngủ ngắn ngủi nối tiếp nhau.

Ngày hôm sau, cơ thể vẫn phải tiếp tục hoạt động. Vẫn phải cho con ăn, thay tã, tắm rửa, dọn dẹp, chăm sóc gia đình và có thể còn phải hoàn thành công việc. Vì thế, sự mệt mỏi của một người mẹ sau nhiều đêm thiếu ngủ đôi khi không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Họ có thể vẫn làm mọi việc như bình thường, vẫn nói chuyện, vẫn chăm con, vẫn mỉm cười. Nhưng phía sau đó có thể là một cơ thể đang rất cần được nghỉ ngơi.

Vì vậy, đừng chỉ nhìn vào giờ người mẹ thức dậy để đánh giá sự lười biếng hay chăm chỉ của cô ấy.

Rất nhiều người mà ngay cả trong xã hội hiện đại như ngày nay vẫn còn bĩu môi cho rằng việc mẹ ngủ đến 8-9h sáng là sướng hơn người.

“Có con nhỏ mà còn ngủ đến giờ ấy.”

“Người ta đi làm từ sáng sớm rồi.”

“Chăm con thôi mà có gì đâu.”

Những lời nói ấy có thể xuất phát từ thói quen hoặc suy nghĩ của người nói, nhưng với một người mẹ đã trải qua nhiều đêm mất ngủ, chúng đôi khi lại tạo thêm cảm giác tủi thân.

Bởi chăm con không phải một công việc có giờ bắt đầu và kết thúc rõ ràng. Không có máy chấm công, không có ngày nghỉ cố định và cũng chẳng có khái niệm “hết ca” khi đứa trẻ vẫn cần mẹ.

Một người mẹ có thể thức dậy lúc 1 giờ sáng, 3 giờ sáng, 4 giờ sáng để chăm con, rồi sáng hôm sau tiếp tục công việc như chưa có chuyện gì xảy ra.

Vậy nên, nếu một ngày cô ấy ngủ thêm một chút, có lẽ điều cô ấy cần không phải là một lời phán xét.

Đoạn clip khiến nhiều mẹ bỉm như nhìn thấy chính mình: Đừng nhìn thấy 1 mẹ bỉm ngủ đến 8-9h mà vội vàng đánh giá, phán xét họ - Ảnh 1.

Cô ấy cần được ngủ.

Và nếu có thể, cô ấy cần một người bước vào phòng, nhận phần chăm con thay mình trong vài giờ để có một giấc ngủ thật sự trọn vẹn.

Sự đồng cảm với mẹ bỉm không chỉ dừng lại ở những lời động viên.

Nếu trong gia đình có một người mẹ thường xuyên phải thức đêm chăm con, những người xung quanh có thể bắt đầu bằng những việc rất nhỏ: thay mẹ trông con vào một khoảng thời gian nhất định, chủ động làm việc nhà, chuẩn bị bữa ăn, hoặc đơn giản là để mẹ được ngủ thêm mà không kèm theo bất kỳ lời phàn nàn nào.

Đặc biệt, người chồng có thể đóng một vai trò rất quan trọng. Chăm con không phải trách nhiệm riêng của người mẹ. Nếu cả hai cùng chia sẻ, những đêm dài sẽ bớt nặng nề hơn rất nhiều.

Điều một người mẹ cần không phải một món quà đắt tiền hay những lời nói hoa mỹ. Một tiếng “em ngủ đi, để anh trông con” có thể đáng giá hơn rất nhiều.

Làm mẹ vốn đã là một hành trình nhiều thử thách. Những đêm thức trắng, những buổi sáng mệt mỏi, những ngày chỉ mong có vài tiếng được ngủ yên là điều rất nhiều phụ nữ từng trải qua.

Vì thế, lần tới nếu nhìn thấy một bà mẹ ngủ đến 8-9h sáng, đừng vội kết luận rằng cô ấy lười biếng. Có thể cô ấy không hề ngủ nướng. Có thể đó chỉ là lần hiếm hoi trong nhiều ngày cô ấy được phép ngủ thêm một chút. Có thể, trước khi mặt trời mọc, cô ấy đã thức dậy không biết bao nhiêu lần chỉ để ôm lấy đứa con đang khóc vào lòng.

Và cuối cùng, nếu chẳng thể hiểu được những điều trên thì thôi, hãy để cô ấy yên và đừng quan tâm đến mức xoi xét cô ấy nữa!

Bài cùng chuyên mục